Mình và vợ đã quyết định rời Hà Nội sau 15 năm gắn bó để về…chăm sóc bố mẹ vợ

2 vợ chồng quen nhau từ khi còn là sinh viên năm nhất yêu nhau đến khi chúng mình 24 tuổi thì cưới, đến giờ cũng đã 2 cháu. 2 vợ chồng thu nhập ở Hà Nội nói chung cũng đủ ăn đủ sống, đủ lo cho các cháu ăn học đầy đủ…nếu nói đến chuyện mua nhà thì cũng rất lâu nhưng ban đầu 2 vợ chồng cũng có ý định bám trụ lại Hà Nội để cày cuốc vì cơ hội việc làm ở Hà Nội rất nhiều, thu nhập cũng cao nữa…cho đến khi…

Hè năm nay, mình và vợ về nhà ngoại chơi (nhà ngoại ở Ninh Bình), ăn cơm, thấy bố vợ tay cầm bát cơm run run, mẹ vợ thì đi cũng chẳng vững nữa. Cần phải có gậy chống thì mới đi được do bố vợ thì bị biến chứng tiểu đường, mẹ vợ thì bị bệnh liên quan đến xương khớp…Bố mẹ cũng chẳng ăn được nhiều, bố mẹ không nói là bố mẹ yếu rồi, bố mẹ chỉ nói là giờ có tuổi, mong các con có thời gian về chơi với bố mẹ, vậy là bố mẹ vui rồi…

Mà nhà vợ mình thì có 3 chị em, 2 chị trên lấy chồng, 1 chị thì vào Đà Nẵng, 1 chị thì theo chồng lên Lào Cai làm ăn kinh doanh buôn bán, còn vợ mình là em út…

Mình không biết mọi người thế nào chứ bản thân mình không chỉ là bố mẹ vợ, mà thấy người ngoài kia, khó khăn rồi ốm yếu, mình thấy thương lắm. Thi thoảng có việc vào chăm hoặc thăm người ốm trong bệnh viện thấy hoàn cảnh khó khăn rồi những người ốm đau mà không có người thân bên cạnh, mình thấy mủi lòng…nên khi thấy bố mẹ vợ như vậy, trên đường từ quê lên Hà Nội, mình tâm sự với vợ: – Hay 2 đứa mình về quê, ở với ông bà còn chăm ông bà, chứ bây giờ ông bà như vậy, con cái thì mỗi đứa 1 phương…

– Em cũng định nói với anh…tại em ngại, vì nhà có 3 chị em nhưng chỉ có em nhận trách nhiệm là sẽ về quê với bố mẹ rồi chăm bố mẹ, em sợ nói ra 2 vợ chồng xích mích…

Đến lúc này thì mình hiểu ngay ý của vợ, 2 vợ chồng kiểu đúng ý nhau…mình cũng an ủi vợ: – Cái này ko sao, anh thì chỉ lo về quê công việc khồn như ở Hà Nội, kiếm đc ít đi mà còn phải chăm bố mẹ…

– Em chịu được.

– Vậy thì ok rồi, giờ thì lên kế hoạch để chuẩn bị về quê thôi, anh cũng ở Hà Nội lâu, mệt mỏi lắm rồi.

Mình nói ra vậy để động viên vợ 1 phần, 1 phần vì thật ra tính mình cũng hơi trầm, mình không thích giao du, giao lưu, thi thoảng ngồi café tâm sự, nói chuyện, còn phần lớn dành thời gian cho gia đình. Mình cũng thấy không khí ở quê tốt hơn, không khói bụi, tắc đường. Lương có thấp đi thì chi phí chi tiêu cũng rẻ đi, cũng đánh đổi cả…

Và vậy là chúng mình mất nửa năm để có thể chuẩn bị từ công việc (2 vợ chồng đều đã có công việc mới từ các mối quan hệ và người quen, tháng 3 bắt đầu câu việc mới), từ việc học của các cháu (cũng đã lo xong trường lớp), đến sinh hoạt…, chúng mình xác định là hết tháng 1 này sẽ về quê, cũng là ngay trước Tết âm, bước đầu thì cũng ở nhà ông bà để đón Tết đã…còn chăm lo cho ông bà nữa.

Gì thì gì chứ với mình, gia đình vẫn là trên hết, gia đình bố mẹ vợ cũng như gia đình mình…dù là bên nào mình cũng có trách nhiệm chăm lo, may mắn 1 phần là nhà mình bên này cũng đông anh em (5 anh chị em). Kinh tế cũng không khó khăn mà có anh cả với anh 2 thì ở gần bố mẹ rồi nên mình cũng ko bị nặng về phần nhà nội…tất nhiên là có công có việc vẫn phải chạy qua chạy lại…

Nhưng không biết có ai như mình, như vợ chồng mình không nhỉ…từ bỏ Hà Nội, chốn phồn hoa đô thị để về quê, có 1 cuộc sống nhẹ nhàng, cũng dành thời gian để chăm lo cho gia đình tốt hơn…

 

NEU Confessions

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *