Có thể bạn chưa biết, có một loại căng thẳng tích cực là “eustress”

Có người từng nói: “Khi bạn căng thẳng, nghĩa là bạn đang đứng trên ranh giới giữa vùng an toàn và cơ hội để phát triển. Một người biết căng thẳng theo cách tích cực, ánh mắt họ lúc nào cũng lấp lánh. Đó là lúc bạn tỏa sáng.” Câu nói ấy như một làn gió mát, xoa dịu những âu lo trong lòng của nhiều người. Nó giúp bạn đủ can đảm, dấn bước những bước đầu tiên, dù vẫn căng thẳng, nhưng là thứ căng thẳng mang trong nó sức mạnh để trưởng thành. Với ánh mắt lấp lánh bởi những rung động vừa đủ, một giấc mơ mãnh liệt và khát khao phát triển. Căng thẳng không chỉ toàn nỗi âu lo và bế tắc. Nó còn ẩn chứa những mặt tích cực, một kiểu “căng thẳng tốt”: nơi tim đập nhanh hơn, tay run nhẹ, nhưng trí óc lại sáng rõ, cơ thể tràn đầy năng lượng, bạn biết mình đang đứng ngay trước ngưỡng cửa của một bước tiến mới.

Stress không chỉ là kẻ thù

Chúng ta thường nghe đến “stress” với một sắc thái tiêu cực: mệt mỏi, lo âu, bế tắc. Nhưng ít ai biết rằng, trong tâm lý học, bên cạnh những căng thẳng tiêu cực, còn có một khái niệm khác mang tên “eustress” – căng thẳng tích cực.

Về mặt sinh học, stress chính là phản ứng tự nhiên của cơ thể khi ta đứng trước một thử thách. Tim đập nhanh hơn, hơi thở gấp gáp, não tiết ra hormone adrenaline và cortisol để chuẩn bị cho những phản ứng sinh tồn. Đây là cơ chế “fight – flight – freeze – fawn” (chiến đấu – bỏ chạy – bất động – làm vừa lòng) mà loài người đã mang theo từ thời nguyên thủy.

• Nếu căng thẳng lên quá cao và kéo dài, cơ thể rơi vào distress – trạng thái mệt mỏi, kiệt quệ, mất cân bằng.

• Nhưng ở một liều lượng vừa đủ, stress lại trở thành eustress – căng thẳng tích cực, nơi cơ thể được “kích hoạt” đúng mức để tập trung. Đó là thứ áp lực khiến ta căng dây đàn vừa đủ để tạo ra âm thanh trong trẻo, là động lực để con người phát triển, sáng tạo và dám bứt phá khỏi vùng an toàn.

Stress lại trở thành eustress - căng thẳng tích cực
Stress lại trở thành eustress – căng thẳng tích cực

Thật ra, stress không mang sẵn nhãn “xấu” hay “tốt”. Nó chỉ là một phản ứng tự nhiên của cơ thể, như một hồi chuông báo hiệu: “Có thử thách phía trước, hãy chuẩn bị.” Chúng ta – Con người mới là người quyết định, liệu hồi chuông đó trở thành tiếng dồn dập khiến mình kiệt quệ (distress), hay là nhịp trống thôi thúc giúp mình bứt phá (eustress).

Căng thẳng tích cực – Khi áp lực trở thành động lực

Tác động tích cực của stress (hay eustress) đã được chứng minh rộng rãi trong nhiều nghiên cứu tâm lý và thần kinh học. Khi con người trải qua một mức căng thẳng vừa đủ, não bộ tiết ra dopamine – chất dẫn truyền thần kinh gắn liền với động lực và cảm giác “được thưởng”, và norepinephrine – chất giúp tăng sự tỉnh táo và tập trung. Chính sự kết hợp này khiến ta không chỉ sáng suốt hơn, mà còn thấy phấn khích, hứng khởi để bước vào thử thách.

Ngay từ đầu thế kỷ 20, nhà sinh lý học Hans Selye – “cha đẻ của nghiên cứu stress” – đã phân biệt giữa distress (căng thẳng tiêu cực) và eustress (căng thẳng tích cực), nhấn mạnh rằng không phải stress nào cũng có hại. Sau này, định luật Yerkes – Dodson (1908) chứng minh thêm rằng: hiệu suất làm việc của con người tăng lên khi căng thẳng tăng, nhưng chỉ đến một ngưỡng vừa phải. Vượt qua ngưỡng đó, căng thẳng sẽ trở thành áp lực nặng nề, làm giảm hiệu quả và bào mòn sức khỏe của con người.

Các nhà khoa học còn ví áp lực vừa đủ như một “phòng gym cho não bộ”. Mỗi lần ta căng mình vượt qua một thử thách, các kết nối thần kinh mới được hình thành và củng cố, quá trình này gọi là neuroplasticity. Nhờ đó, não trở nên linh hoạt hơn, sáng tạo hơn, và thích ứng nhanh hơn với hoàn cảnh. Đồng thời, mỗi trải nghiệm như thế bồi đắp thêm một lớp resilience – khả năng phục hồi và bền bỉ, như một tấm áo giáp giúp ta vững vàng hơn trước nghịch cảnh.

Căng thẳng tích cực thường nảy sinh khi thử thách ta đối diện đủ khó để khiến ta lo lắng, nhưng chưa khó đến mức làm ta gục ngã, khi ta còn giữ trong tay cảm giác kiểm soát, và đặc biệt, khi thử thách ấy gắn liền với một giá trị thật sự – một giấc mơ, một khát vọng, hay một bước ngoặt chạm tới tương lai ta khao khát.

Đó có thể là nhịp tim dồn dập khi ta đứng trên bục thuyết trình, là hồi hộp trước kỳ thi quan trọng, hay là áp lực của một deadline… nhưng kèm theo niềm tin rằng nếu vượt qua, một cánh cửa mới sẽ mở ra. Trong khoảnh khắc ấy, stress không còn là gánh nặng, mà trở thành dòng năng lượng nâng ta tiến về phía trước.

Nghệ thuật chơi đùa với “stress”

Có một sự thật, rằng, stress sẽ luôn hiện diện trong đời sống. Chúng ta không thể loại bỏ nó, nhưng ta có thể thay đổi cách mình “đối xử” với nó. Hãy thử làm như những nhà giả kim trong truyện cổ, biết biến kim loại thành vàng, biến cát thành thủy tinh. Chúng ta cũng hãy học cách để biến những căng thẳng hàng ngày trong cuộc sống thành cơ hội để tiến bước, thay vì để lo lắng và nỗi sợ chiếm lĩnh toàn bộ cơ thể.

• Hãy đổi góc nhìn: thay vì nghĩ “Mình sẽ thất bại, mình sẽ làm hỏng mọi việc”, hãy thử “Đây là cơ hội để mình trưởng thành và tiến gần hơn với ước mơ.”

• Hãy chia nhỏ hành trình, để từng bước chân đều vững vàng và khả thi.

• Hãy chăm sóc thân thể, một cơ thể khỏe mạnh luôn là điểm tựa cho một tâm trí cân bằng.

• Điều quan trọng nhất: hãy nhớ lại những lần mình đã từng vượt qua. Mỗi chiến thắng nhỏ đều khắc vào ký ức rằng “Mình có thể”. Nhờ vậy, những lần sau, căng thẳng không còn là cơn bão quật ngã, mà là một ngọn gió nâng đỡ, đưa ta trưởng thành hơn từng ngày.

Stress, nếu biết “chơi đùa” và dẫn dắt đúng cách, có thể trở thành một người bạn đồng hành của chúng ta. Người bạn này hiện diện không phải để khiến ta lo lắng, mà để nhắc nhở rằng: ta đang sống, ta đang tiến về phía trước, và đang trở thành một phiên bản tốt hơn của chính ta mỗi ngày.

Chính trong khoảnh khắc ấy, khi căng thẳng tích cực tràn ngập, cơ hội cũng đang khẽ mở ra. Dù run rẩy, lại tỏa sáng theo cách rực rỡ nhất của riêng mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *