Lúc con từ cấp 1 lên cấp 2, có những lúc con đạt điểm 9, nhưng cũng có lúc con chưa hiểu bài chỉ đạt điểm 5. Lúc đó tôi mắng con rất nhiều, tôi ước con chỉ đạt điểm 7, vì dưới 7 là con đang chưa hiểu bài. Còn con thì khóc sướt mướt và nói “con đã cố gắng lắm rồi, con không biết phải làm sao nữa”. Khoảng thời gian đó là giai đoạn cả 2 mẹ con cùng chìm đắm trong đau khổ của “điểm số” ở trường.
Nghĩ lại tôi thấy mình thật tệ, hồi đó suốt cả một học kỳ tôi liên tục quát mắng con khi được thông báo điểm mỗi khi con đi học về. Bởi cứ sau một chương học con sẽ có một bài kiểm tra để đánh giá mực độ hiểu bài của con, cứ mỗi lần con điểm dưới 7 tôi lại tức giận. Nhưng lúc quát mắng con xong tôi cũng ngồi với con để tìm giải pháp, lúc đó tôi cũng nhận ra rằng, việc quát mắng là điều thất bại lớn nhất của một người làm mẹ.
May thay tôi đưa ra các phương án cho con cải thiện lực học của mình: đi học thêm, thuê gia sư,… Rồi con đã chọn đi học thêm cùng các bạn. Cứ tan học ở trường con lại tới lớp học thêm, từ đó điểm số của con cũng cải thiện rõ rệt, thậm chí lên top đầu của lớp.
Nhưng bản tính con người mà, từ lúc con lên điểm top đầu của lớp. Cứ mỗi lần thấy con được 7 điểm tôi lại hỏi con sao chỉ được 7 điểm? là con chưa hiểu bài? … Tôi tỏ ra khó chịu vì điểm số đó của con, giai đoạn này tôi lại chỉ muốn con được điểm 9, 10 chứ không chỉ kỳ vọng điểm 7 như ngày xưa nữa.
Rồi đến một hôm tôi chợt nhận ra, điểm 9, điểm 10 là do mình muốn chứ con mình có muốn hay không?. Đó là năm con lên lớp 8, tôi bỏ qua mọi điểm số của con, mặc dù điểm con cũng luôn duy trì từ 8 – 10 điểm ở các môn. Song tôi cũng không nhắc nhở con, hay kèm cặp cho con nữa. Vốn bản chất một đứa trẻ sinh ra không chỉ mỗi việc học. Việc mình dồn nén con ở những điểm số cao, có hay chăng con cố gắng chỉ để làm mẹ vui?
Giai đoạn lớp 8 tôi để con tự khám phá bản thân nhiều hơn, tôi đưa con đi học đàn, học múa, bơi lội, bóng rổ,… Bắt đầu định hình ngành nghề yêu thích của con thay vào chỉ nhìn vào điểm số. Tôi tự thấy cuộc sống này nhẹ nhàng hơn, con cũng không áp lực,… Tôi thấy tinh thần của mình cũng thoải mái để nghĩ nhiều việc khác hơn, con cũng cười nhiều hơn mỗi khi đi học về. Đừng lấy điểm số ra để làm giá trị và thước đo để đè nặng lên bản thân con mình, vì người đau không chỉ con mình mà chính bản thân mình cũng đau trong nỗi đau mình tự tạo ra.


