Có những hành trình làm mẹ… mà con số “9 tháng 10 ngày” trở thành một giấc mơ xa xỉ, nơi mỗi ngày giữ được con trong bụng là một ngày người mẹ phải đánh đổi bằng tất cả nhựa sống và nỗ lực tận cùng; nơi có những người mẹ phải đi qua đó bằng những cơn đau xé thịt, những vết mổ chồng chất và một ý chí kiên cường không thể quật ngã. Nhân Ngày của Mẹ 10/5, xin được bày tỏ niềm cảm phục sâu sắc trước hành trình phi thường của chị N.T.N (1995, Hải Phòng) – người đã chứng minh rằng: Trên đời này, không có pháo đài nào kiên cố bằng trái tim của mẹ.
Một hành trình của ‘tình mẫu tử’ không bỏ cuộc, kỳ diệu và thiêng liêng không lời giải đáp.
Ngược dòng thời gian về lần sinh non đầu tiên
Tháng 5/2023, khi đang mang thai ở tuần thứ 32, chị N. mắc COVID-19. Chỉ sau 3 ngày, cơn gò chuyển dạ bất chợt ấp tới, chị được chuyển thẳng đến Bệnh viện Phụ sản Trung ương để theo dõi sát sao. Sau 1 ngày 2 đêm vật lộn, chị sinh thường một bé trai non tháng. Lần sinh đó khép lại, nhưng tiền sử sinh non và tiếng khóc yếu ớt lần đầu tiên của con đã trở thành nỗi ám ảnh cứ mãi đeo bám chị N.
Năm 2025, khi nỗi lo sợ còn chưa kịp nguôi ngoai, chị N. lại tiếp tục đón nhận một thử thách lớn lao hơn gấp bội: mang tam thai tự nhiên. Với một người mẹ bé nhỏ có tiền sử đẻ non, việc mang ba thai cùng lúc không chỉ là một gánh nặng quá tải lên cơ thể mà còn là một bài toán đầy rủi ro cho sự an toàn cho cả mẹ và con.
Một hành trình vất vả lại bắt đầu
Đứng trước mối lo ngại hiện hữu, các bác sĩ quản lý thai kỳ cho chị buộc phải đưa ra lời tư vấn về việc bỏ bớt một thai để bảo đảm an toàn nhất cho những mầm sống còn lại. Đó là những giây phút chị N. thấy lòng mình thắt lại trong một sự giằng xé đớn đau. Đứa trẻ nào cũng là máu thịt, là hơi thở, là tình yêu và mối lương duyên mẫu tử mà cuộc đời ban đến cho chị. Câu hỏi “biết thương, biết bỏ đứa nào bây giờ?” cứ xoáy sâu, đau đáu trong lòng người mẹ trẻ.
Giữa những lo âu bủa vây và áp lực tâm lý vô hình, bản năng mẫu tử đã chiến thắng tất cả. Chị N. quyết định không từ bỏ bất kỳ một sinh mệnh nào. Quyết tâm giữ trọn vẹn tam thai trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, dẫu chị biết rằng, phía trước là một hành trình mà chị sẽ chẳng bao giờ ngừng lo lắng, một hành trình mà mỗi bước đi đều phải đánh đổi bằng sự can trường gấp ba, gấp bốn lần người bình thường.
Ở tuần thai thứ 9, chị N. lại tìm đến Bệnh viện Phụ Sản trung ương với hy vọng cháy bỏng: giữ gìn trọn vẹn 3 giọt máu trong bụng. Tại đây, trong lúc tâm lý của người mẹ trở thành thứ dễ vỡ nhất trong cuộc hành trình đầy vất vả, chị đã được nghe một câu nói khiến chị xúc động và nhớ mãi cho tới sau này: “Cháu có thể đón 3 bạn nhỏ này chào đời khóc to như bao đứa trẻ khác, nhưng mẹ phải thật sự cố gắng. Không phải bạn đầu sinh non nghĩa là lần nào cháu cũng sẽ sinh non, nên hãy vững vàng lên”. Câu nói gần gũi ấy như một ngọn lửa ấm áp, trấn an và truyền động lực tới chị N. trong lúc những lúc hoảng sợ nhất.
Chị được các bác sĩ quản lý và kiểm soát thai kỳ, tư vấn nguy cơ sinh non và thực hiện khâu cổ tử cung dự phòng ở tuần thai thứ 12.
Tuần thai thứ 23 – những thử thách đã đến
23 tuần 5 ngày, những thử thách của chị N. bắt đầu hiện hữu rõ rệt trên các chỉ số y khoa: kết quả thăm khám ghi nhận tình trạng cổ tử cung ngắn và đái tháo đường thai kỳ đáng lo ngại. Chị buộc phải nhập viện tại khoa Sản Bệnh lý – Bệnh viện Phụ Sản Trung ương để theo dõi liên tục. Sau một tuần, chị được ra viện kèm theo những chỉ định, dặn dò về chế độ ăn nghiêm ngặt, lịch hẹn tái khám sau hai tuần. Mỗi bữa ăn, mỗi giấc ngủ lúc này không còn là của riêng chị, mà là một cuộc chiến cân não để kiểm soát đường huyết, giữ cho môi trường nuôi dưỡng tam thai được ổn định nhất có thể.
Tuần thứ 25 – 28: Diễn biến nguy hiểm
Tại mốc thai tuần 25, áp lực lên cơ thể người mẹ ngày một lớn. Sau khi tái khám tại khoa Nội tiết – Bệnh viện Bạch Mai, tình trạng đái tháo đường của chị N. vẫn không hề thuyên giảm; trong khi đó mỗi tuần lễ trôi qua, cổ tử cung của chị N, ngày một ngắn lại, đe dọa tới sự an toàn của các thai nhi. Đứng trước nguy cơ sinh non lại một lần nữa hiển hiện, các bác sĩ khoa Sản bệnh lý – Bệnh viện Phụ Sản Trung ương đã quyết định tiêm trưởng thành phổi sớm cho ba thai nhi. Đây là một sự chuẩn bị nhằm tiếp thêm cơ hội sống sót cho các con nếu chẳng may phải rời tổ ấm của mẹ sớm hơn dự định.
Vậy nhưng, tới tuần thai 28, siêu âm lại tiếp tục ghi nhận những diễn biến phức tạp khi 2/3 thai nhi gặp tình trạng đa ối. Gánh nặng lên tử cung người mẹ lúc này đã gần như chạm tới ngưỡng chịu đựng. Mỗi hơi thở đối với chị N. lúc này đều trở nên nặng nề, chị chỉ ước sao có thể “vay mượn” sức mạnh của cả thế gian để gồng gánh những áp lực đang đè nặng lên cơ thể và tâm hồn đã quá mong manh của chị.
Tuần thai thứ 29: Khó khăn chồng chất khó khăn
Ngày 22/2/2026, khi thai nhi ở mốc 29 tuần 6 ngày, chị N. bất ngờ sốt cao 38,8°C. Lúc này, các bác sĩ bắt đầu bật công tắc “cảnh báo” cho trường hợp của chị N., chị được truyền hạ sốt và theo dõi trong từng “nhất cử nhất động”. Kết quả test cúm âm tính khiến nguyên nhân cơn sốt trở nên mờ mịt, làm tăng thêm sự lo lắng cho người mẹ.
1h sáng ngày hôm sau, cơn sốt 39°C lại một lần nữa ập tới như muốn vắt kiệt sức lực cuối cùng của người mẹ trẻ. Chị N. được đưa gấp sang phòng monitor để theo dõi biến động tim thai và tiếp tục truyền hạ sốt. Không gian tĩnh mịch của màn đêm buông xuống, chỉ còn tiếng máy monitor nảy lên từng nhịp đều đặn nhưng khô khốc, mỗi âm thanh như một tiếng đếm ngược đầy áp lực. Bên cạnh chị lúc này, không chỉ có người thân đang thắt lòng lo lắng, mà còn có sự túc trực không rời của các bác sĩ và điều dưỡng. Những ánh mắt lo âu nhưng đầy quyết đoán của đội ngũ y tế không rời khỏi biểu đồ monitor, canh chừng tỉ mỉ từng nhịp đập nhỏ nhất của ba sinh linh trong bụng chị.
6h ngày 23/2, “cơn bão” thực sự đã ập đến… khi ánh bình minh còn chưa kịp ló rạng.
Những cơn gò tử cung dữ dội đổ bộ với cường độ dày đặc khiến chị N. không thể nằm, không thể ngồi, cũng không thể đi lại, toàn thân co rúm lại trong đau đớn. Lúc này, kết quả thăm khám cấp cứu ghi nhận tình trạng sản phụ: cổ tử cung đã mở 3cm, sợi dây khâu dự phòng vốn để bảo vệ các con giờ đây dưới áp lực quá lớn đã cứa sâu vào cổ tử cung, gây ra những tổn thương đớn đau tột cùng.
Dù ‘thủ phạm’ gây sốt lúc bấy giờ vẫn là một ẩn số, nhưng các phương án tác chiến đã được lên kế hoạch chi tiết: từ việc chuẩn bị cho một cuộc đại phẫu phức tạp, dự phòng các biến chứng nhiễm trùng, đến việc liên hệ hội chẩn khẩn cấp với các chuyên gia liên ngành. Chính sự chuẩn bị kỹ lưỡng, ‘đón đầu’ mọi tình huống xấu nhất đã giúp ê-kíp giữ vững sự chủ động, sẵn sàng bước vào cuộc đấu trí giành giật sự sống.
Không còn thời gian để do dự, chị N. được đẩy thẳng vào phòng phẫu thuật. Trong khoảnh khắc cánh cửa phòng mổ khép lại, tất cả những lời cầu nguyện thiêng liêng nhất đều hướng về một mục tiêu duy nhất: giành giật sự bình an cho cả bốn mẹ con trước lưỡi hái tử thần.
Cấp cứu chồng cấp cứu – khi tam thai “hẹn nhau” cứu mẹ
Cánh cửa phòng mổ bật mở, áp lực đè nặng lên từng milimet không khí. 6h45 sáng, ba thiên thần nhỏ chào đời ở tuần thai thứ 30 với cân nặng lần lượt: 1,4kg, 1,4kg và 1,2kg; cả ba em bé… đều không khóc. Trong lúc nước mắt lăn dài trên đôi má vì không nghe thấy tiếng con, chị N. lại bất chợt nghe thấy tiếng khẩn trương của bác sĩ : “Tình trạng chuyển biến đúng kịch bản xấu nhất, nghi viêm ruột thừa cấp. Phối hợp liên viện, mời Bệnh viện Việt Đức sang hỗ trợ xử lý cấp cứu.”
Hóa ra, cơn sốt cao âm ỉ và những cơn gò dữ dội bấy lâu không chỉ là dấu hiệu của việc sinh non, mà còn là lời cầu cứu từ một ổ bụng đang bị tàn phá bởi khối viêm ruột thừa cấp đang viêm tấy, xung huyết. Không có sự hoảng loạn, chỉ có sự khẩn trương đến tột độ. Chính nhờ sự chủ động phân tích các “ẩn số” từ trước, mọi công tác hậu cần và phương án kết nối đã nằm sẵn trong lòng bàn tay. Trong khoảnh khắc ấy, một cuộc hội chẩn liên viện tức tốc diễn ra ngay trên bàn mổ Các bác sĩ Bệnh viện Việt Đức đã có mặt kịp thời, sát cánh cùng ê-kíp Bệnh viện Phụ Sản trung ương để thực hiện cuộc phẫu thuật thứ hai ngay lập tức. Chưa kịp hỏi một lời, chị N. thiếp đi ngay sau đó…
Mở mắt tỉnh dậy sau cơn mê dài, người mẹ vốn còn chẳng hay biết mình vừa trải qua chuyện gì. Trong lúc cơn lạnh thấm sâu vào từng thớ thịt, chị N. bất ngờ nghe tiếng chúc mừng của ê-kip các bác sĩ vừa mổ cho chị: “Đầu xuân năm mới, chúc mừng cháu mẹ tròn con vuông nhé. Ba bạn nhà cháu cứu cháu đấy, không “đòi ra” sớm chậm 1-2 hôm nữa thôi là cháu nguy hiểm tính mạng rồi.”
Lời nói của bác sĩ ấy như luồng điện xẹt qua trái tim mỏng manh của chị, khiến chị lặng người đi trong nỗi xúc động. Trong phút chốc, người mẹ chợt nhận ra một sự hoán đổi kỳ diệu: hóa ra không phải chỉ có chị đang chiến đấu vì các con, mà chính những mầm sống bé xíu kia cũng đang nỗ lực hết mình để giữ lại sự sống cho chị. Có lẽ trên đời này, chỉ có tình mẫu tử mới đủ sức viết nên những kịch bản ngược dòng đầy ngoạn mục đến vậy: khi người mẹ dùng cả tính mạng để đánh cược lấy sự bình an cho con, và các con lại chính là những “ân nhân” cầm lấy bàn tay mẹ, kéo mẹ ra khỏi vòng xoáy tử thần.
Chị nghẹn ngào hỏi: “Thế bây giờ các con cháu bây giờ đâu rồi ạ? Nãy sao cháu không nghe thấy các bạn ấy khóc?” Phải mất một lúc, khi nghe bác sĩ trấn an rằng cả ba bạn nhỏ đã được chuyển về Trung tâm Sơ sinh để chăm sóc đặc biệt, chị mới ngưng nức nở, trút bỏ những gánh nặng trong lòng và nhắm lại đôi mắt đang mờ đi, ướt nhòe…
Chị N. được chuyển về Khoa Sản nhiễm khuẩn để tiếp tục theo dõi sau mổ. Tại đây, chị N. vẫn tiếp tục sốt cao trong 5 ngày đầu tiên: 4 cơn sốt trong ngày và 3 cơn sốt hành hạ chị mỗi đêm.
Sau 5 ngày kiên cường chiến đấu với những cơn rét run người, cơ thể chị N. dần đáp ứng với các phác đồ đồ điều trị. Đến ngày thứ 8, khi tiếng thở đã nhẹ nhõm hơn và các chỉ số nhiễm khuẩn lùi về mức an toàn, chị chính thức được xuất viện.
Ngày ra viện, chị N. không giấu nổi sự nôn nao. Chị không về quê ngay mà chọn thuê một căn trọ nhỏ gần bệnh viện, lòng tự nhủ sẽ kiên trì và cố gắng mỗi ngày để được vào thăm và gửi cho các con những giọt mẹ sữa ngọt ngào nhất.
Thế nhưng, chị chẳng thể ngờ rằng, chỉ hai ngày sau, “bản án tử” lại một lần treo trước mắt chị.
Lời khẩn cầu xé lòng của người mẹ tiếp tục phẫu thuật sau cuộc đại phẫu
Ngày 13/3, khi những giọt sữa đầu tiên vừa kịp gửi vào ba đứa con còn đang nằm trong lồng kính, một cơn đau kinh hoàng lại ập đến như muốn vắt kiệt chút nhựa sống cuối cùng của người mẹ trẻ. Cơn đau bụng dữ dội ập đến như muốn xé toạc cơ thể vốn đã chi chít những vết khâu chưa kịp liền da của chị. Một lần nữa, chị N. lại quay trở lại phòng Cấp cứu – Bệnh viện Phụ Sản trung ương. Qua thăm khám và siêu âm, ê-kíp các bác sĩ đã chẩn đoán tình trạng xoắn buồng trứng và vòi trứng. Đây là một tình trạng diễn tiến cấp tính có thể xảy ra sau sinh, là tối cấp cứu cần được phát hiện sớm và xử trí ngay tránh hoại tử buồng trứng.
17 giờ cùng ngày, trước tình hình nguy cấp đe dọa đến tính mạng người mẹ sau sinh còn chưa từng được ôm các con, các bác sĩ đã lập tức hội chẩn và đưa ra quyết định: mổ cấp cứu ngay lập tức. Trong cơn hoảng loạn khi nghe tin sét đánh, chị gào khóc nắm lấy tay bác sĩ, lời cầu xin run rẩy phát ra từ lồng ngực gầy guộc: “Bác ơi, cháu xin bác đừng mổ phanh cháu… cháu không còn chút sức lực nào để chịu đựng thêm nữa đâu…”.
Lời van xin ấy như nhát dao cứa vào lòng những người chứng kiến. Đó không chỉ là nỗi sợ hãi cái đau, mà là tiếng khóc của một cơ thể đã bị tàn phá đến ngưỡng cực hạn. Lần thứ ba trong vòng chưa đầy nửa tháng, chị N. lại phải đối mặt với ánh đèn phòng mổ lạnh lẽo và những cơn đau kiệt sức đến tận cùng. Thấu hiểu điều đó, các bác sĩ đã nỗ lực thực hiện ca mổ nội soi cấp cứu chỉ sau vài giờ ngay sau đó, từng thao tác của ê-kíp đều mang theo sự nâng niu tuyệt đối, như đang nỗ lực vá víu hình hài đã mỏng manh như sương khói – một sự sống mà chỉ cần cơn gió nhẹ của định mệnh trớ trêu lướt qua lần nữa thôi, cũng sẽ tan biến mãi mãi.
Ê-kip thực hiện thành công ca mổ nội soi cấp cứu, giảm thiểu tối tổn thương và bảo tồn buồng trứng cho người mẹ . Khi chị tỉnh lại, lại là những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, chị khóc, vì biết mình vẫn còn sống, vẫn còn cơ hội được nhìn thấy các con thân yêu bé bỏng. Vết sẹo mới đè lên vết sẹo cũ, nỗi đau thể xác dù có kinh khủng đến đâu cũng không lớn bằng khát khao mãnh liệt của một người mẹ: phải tiếp tục sống để làm chỗ dựa cho ba thiên thần nhỏ.
Sau 5 ngày được các bác sĩ và điều dưỡng chăm sóc đặc biệt, người mẹ ấy đã có thể tự bước đi trên đôi chân mình để rời viện, bắt đầu chuỗi ngày ở trọ kiên trì hút sữa, gửi sữa, đợi chờ giây phút đoàn tụ cùng các con.
Hẹn ước của ba thiên thần: “Chúng con sẽ tự chiến đầu và nhất định trở về”
Cùng lúc đó, tại Trung tâm Sơ sinh, một cuộc chiến thầm lặng khác cũng diễn ra không ngừng nghỉ. Vì “hiệp ước” cùng hẹn nhau tự chiến đấu từ khi mới 30 tuần tuổi để giành lại bình an cho mẹ, ba đứa trẻ chào đời thiếu tháng phải đối mặt với hội chứng suy hô hấp, nhiễm trùng sơ sinh và vô vàn những biến chứng khác. Bé thứ nhất – người chị cả gồng mình trước cơn bão nhiễm khuẩn và xuất huyết não cấp độ I, duy trì sự sống qua những mũi tiêm dày đặc và hệ thống thở CPAP. Người anh thứ hai kiên cường hơn cả, sớm tạo nên hy vọng khi tự mình hít thở và điều chỉnh thân nhiệt sau hơn một tháng chăm sóc đặc biệt. Trong khi đó, bé út lại suy hô hấp rất nặng, thường xuyên lên cơn tím và phải thở oxi trong thời gian dài.
Thế nhưng, dù phải ngăn cách bởi những lồng kính cách ly nghiêm ngặt, sợi dây tình mẫu tử vẫn âm thầm rung động qua từng nhịp đập. Ở căn trọ gần đó, mỗi giọt sữa mẹ chị N. chắt chiu gửi vào viện, không chỉ là nguồn dinh dưỡng, mà là một “mật mã” sinh tồn, là lời gọi thì thầm da diết của người mẹ tới 3 chiến binh bé bỏng, vì mẹ mà đã gồng mình mạnh mẽ ngay từ những hơi thở đầu tiên. Đáp lại lời gọi ấy, dù đôi mắt vẫn còn non nớt chưa kịp hoàn thiện, các con vẫn hằng ngày bền bỉ ‘dò dẫm’ xuyên qua bóng tối, tìm kiếm hơi ấm thân thuộc, khát khao ngày được soi bóng mình trong đôi mắt mẹ – người phụ nữ đã dùng cả tính mạng để đổi lấy sự sống cho các em.
Chứng kiến bản giao hưởng đầy bi tráng của tình mẫu tử thiêng liêng ấy, dường như ông trời cũng đã phải mủi lòng. Sau hơn hai tháng kiên cường chiến đấu dưới sự tận tâm của các y bác sĩ Trung tâm Sơ sinh, phép màu đã thực sự hồi đáp những trái tim không bao giờ bỏ cuộc. Ngày 24/4, hai bạn đầu tiên được xuất viện trong sự vỡ òa của cả gia đình với cân nặng lần lượt là 2,7kg và 2,6kg. Và đến ngày 4/5, “chiến binh” út – người từng yếu ớt nhất – cũng chính thức cán đích với cân nặng 2,9kg.

Khúc ca khải hoàn hùng tráng của tình mẫu tử
Giây phút ba sinh linh nằm trọn trong vòng tay mẹ, mọi giông bão đều dừng lại sau cánh cửa. Những vết sẹo chằng chịt trên cơ thể chị N. giờ đây không còn là nỗi đau, mà trở thành những “huân chương sự sống” lấp lánh nhất. Bốn mẹ con đã cùng nhau đi qua những khúc cua nghiệt ngã nhất của số phận, để viết nên một chương mới tràn đầy ánh sáng của ngày đoàn viên.
Trong hành trình đầy rẫy những nguy hiểm và thử thách ấy, chị N. và các con không hề đơn độc. Suốt hơn 2 tháng ròng rã các bé nằm viện, không chỉ có các bác sĩ và điều dưỡng ngày đêm tức trực săn sóc, những cán bộ phòng Công tác xã hội cũng luôn là “người bạn đồng hành”, trở thành điểm tựa tinh thần âm thầm mà kiên trì nhất, từ những lời động viên lúc chị suy sụp nhất đến việc tất tả kết nối các nhà hảo tâm, hỗ trợ chi phí điều trị để gánh nặng tài chính không làm chùn bước chân người mẹ. Đó là sự phối hợp nhịp nhàng giữa chuyên môn y đức và tấm lòng nhân ái – không chỉ là trách nhiệm, mà là tình người, là sự sẻ chia tiếp sức cho một kỳ tích được viết tiếp.
Thật vậy, y học có thể giải thích về các ca phẫu thuật, về các chỉ số sinh tồn, nhưng không một y văn nào có thể lý giải hết được sức mạnh của người mẹ và tình mẫu tử. Tình mẫu tử là thế, thiêng liêng và không có lời giải đáp, là một loại xung lực bản năng có thể xuyên qua mọi rào cản của nỗi đau và bẻ gãy những giới hạn của thuận lý thông thường. Bởi lẽ, chẳng có pháo đài nào kiên cố bằng trái tim mẹ, và cũng chẳng có liều thuốc giảm đau nào kỳ diệu bằng hơi ấm của các con.
Hành trình của chị N.là một bản hùng ca về sự sống, nơi nhựa sống của người mẹ và bản năng sinh tồn của những đứa con hòa làm một. Nhân Ngày của Mẹ, xin gửi trọn niềm cảm phục, lời chúc bình an đến mẹ con chị N. và tất cả những người mẹ trên thế gian. Cảm ơn các mẹ đã luôn là “pháo đài thép”, che chắn cho những mầm non bằng tất cả tình yêu và sự hy sinh của mình.
Và, xin gửi lời tri ân sâu sắc nhất tới những người thầy thuốc đang ngày đêm tận hiến, cảm ơn các bác sĩ đã không chỉ dùng y thuật mà còn dùng cả trái tim để bảo vệ những “pháo đài” ấy, để tình mẫu tử luôn có cơ hội được viết tiếp những phép màu giữa cuộc đời thực.
Nguồn Bệnh viện Phụ Sản Trung ương

