Các nhà nghiên cứu nhận thấy rằng trò chuyện giữa bố và con so với trò chuyện giữa mẹ và con có ảnh hưởng khác nhau. Việc bố nói chuyện với con giúp con độc lập ở trường mầm non, và có thể khiến con ít gây hấn, hiếu chiến hơn.
Vì vậy, ngay cả khi bố dành ít thời gian với con hơn là mẹ, các cuộc trò chuyện của bố với con vẫn rất đặc biệt cần thiết và mang lại nhiều giá trị khác mà các cuộc trò chuyện với mẹ không có được.
Điều thú vị là, các ông bố thường có nhu cầu nói chuyện nhiều hơn với con, bố thường hỏi thêm nhiều câu hỏi và sử dụng những từ dài hơn – tất cả đều đem lại lợi ích cho con. Điều này có thể lý giải từ nguyên do là các ông bố thường ít nói chuyện với con hơn so với các bà mẹ, do thường xuyên làm việc nhiều hơn và có ít thời gian với con hơn. Vì thế bố thường có mong muốn nói chuyện với con nhiều hơn.
Nhưng bất kể bố dành bao nhiêu thời gian với con, ít hay nhiều, hãy tiếp tục nói – nó sẽ giúp con xây dựng kiến thức và sự hiểu biết cho riêng mình, học những từ mới và trở thành những người truyền đạt, giao tiếp tốt. Từ ngữ cũng là nguyên liệu cho tư duy, càng có vốn từ phong phú, khả năng tư duy của con cũng sẽ phát triển theo.
Một hệ quả vô cùng quan trọng khác là việc thường xuyên trò chuyện với con sẽ giúp con tăng khả năng diễn đạt, thiết lập mối dây liên kết với bố mẹ tốt hơn, có khả năng miêu tả và kể lại những việc đang xảy ra với các con, tâm trạng của con với ai hoặc với một việc gì,… Nó giúp bố mẹ định hướng cho con và phát hiện ra được những nguy cơ tiềm ẩn quanh con như khả năng bị lợi dụng, các cảm xúc tiêu cực đang ảnh hưởng đến con. Nếu con không có khả năng diễn đạt hoặc không hiểu mình đang phải trải qua những gì, thật là nguy hiểm khi con không thể chia sẻ được cùng với bố mẹ.


