Rất nhiều người nhìn việc làm trưởng ban phụ huynh bằng ánh mắt hoài nghi, cho rằng đó là một gánh nặng, là sự toan tính hay thậm chí là cơ hội để trục lợi. Thế nhưng, với tôi, đó là một hành trình đầy ắp những giá trị vô giá, một trải nghiệm mà tôi tin rằng không có bất kỳ thước đo vật chất nào có thể đánh đổi được.
Hành trình ấy bắt đầu khi con trai tôi bước vào lớp 6. Cô giáo chủ nhiệm đã ngỏ lời mời tôi làm trưởng ban phụ huynh. Tôi đã đồng ý mặc dù rất bận, với một mong muốn duy nhất: được làm một cầu nối giữa các gia đình và nhà trường. Không phải là sự toan tính hay vụ lợi, mà là để tạo ra một môi trường học tập và phát triển tốt nhất cho các con. Tôi muốn đứng ở giữa, thấu hiểu hoàn cảnh của từng phụ huynh, đặc biệt là những gia đình khó khăn, để không ai cảm thấy bị bỏ lại phía sau. Mong muốn lớn nhất của tôi là để tất cả các con được sống trong một tập thể đoàn kết, chan hòa, nơi mà sự sẻ chia và yêu thương không bao giờ là điều xa xỉ.
Tôi vẫn nhớ như in câu chuyện năm con học lớp 7. Một người bạn cùng lớp của con trai tôi không may mất đi người cha. Đó là một cú sốc lớn với gia đình bạn. Tôi nhận thấy rằng, với các con, đây không chỉ là một sự kiện buồn mà còn là một bài học đạo đức vô cùng quý giá. Bài học về sự mất mát, về lòng trắc ẩn và về tình người. Tôi đã xin phép cô giáo và quyết định tự bỏ tiền túi để thuê xe, đưa các con đến nhà tang lễ tiễn biệt người cha của bạn.
Điều khiến tôi bất ngờ và xúc động là ngay sau đó, một số phụ huynh trong ban khi biết được việc này đã cùng đồng lòng ủng hộ. Mọi người đều muốn cùng tôi chung tay để làm việc ý nghĩa ấy. Sự đồng lòng, tin tưởng và sẻ chia ấy đã vượt qua mọi sự toan tính. Số tiền nhận được nhiều hơn số tiền mà tôi chi ra ngày hôm đó. Số còn lại tôi đã bổ sung vào quỹ của ban phụ huynh, để phục vụ cho các hoạt động sau này của các con, đúng với tinh thần minh bạch và vì lợi ích chung của tập thể.
Các con đã đến, với ánh mắt ngây thơ nhưng đầy thấu hiểu. Chúng đã chứng kiến sự mong manh của cuộc đời và cảm nhận sâu sắc hơn về tình yêu của cha mẹ. Sau chuyến đi, tôi nhận thấy các con trưởng thành hơn hẳn. Chúng biết trân trọng những phút giây được ở bên gia đình và biết yêu thương, chia sẻ với bạn bè.
Bốn năm cấp hai trôi qua, chúng tôi đã cùng nhau vượt qua rất nhiều thử thách, xây dựng một tập thể lớp vững mạnh. Tình đoàn kết giữa phụ huynh và nhà trường không chỉ là lời nói suông mà đã trở thành hành động. Chúng tôi cùng nhau thảo luận, tìm ra giải pháp tốt nhất để hỗ trợ các con. Kết quả là năm đó, tập thể lớp của con tôi đã đạt được thành tích học tập rất cao trong kỳ thi cuối cấp.
Nhưng thành quả lớn lao nhất không phải là những điểm số hay bằng khen. Sau khi tốt nghiệp, các con vẫn giữ liên lạc, vẫn thân thiết với nhau như những ngày đầu. Đến bây giờ, sau rất nhiều năm, tình bạn của chúng vẫn bền chặt, trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống.
Tôi nhận ra rằng, điều tôi đã làm không chỉ đơn thuần là công việc của một trưởng ban phụ huynh. Tôi đã cùng các cô giáo, các bậc cha mẹ khác, gieo trồng những hạt giống của lòng trắc ẩn, sự sẻ chia và tình yêu thương trong tâm hồn các con. Và những hạt giống ấy đã nảy mầm, đơm hoa kết trái thành những mối quan hệ tốt, thành những con người biết yêu thương, biết sống vì cộng đồng.
Những trải nghiệm ấy đã dạy cho tôi một điều: vai trò của phụ huynh không chỉ dừng lại ở việc lo cho con mình mà còn là chung tay cùng xã hội để tạo ra những thế hệ công dân tốt, biết sống tử tế và biết yêu thương.

