Chị Trần Ngọc Hiền, người phụ nữ nhỏ nhắn nhưng đầy nội lực, đứng sau những công trình và chuỗi homestay mang hơi thở thiên nhiên. Có chồng là người Nga, ba đứa con đáng yêu nói được ba thứ tiếng, chị dường như có một cuộc sống trọn vẹn. Thế nhưng, sau vẻ bình yên ấy là hành trình của nỗ lực, kiên cường và sự lì lợm đến cùng cực của một người phụ nữ từng gục ngã giữa khủng hoảng, rồi tự đứng dậy, quyết không để cuộc đời mình trôi qua vô nghĩa. Từ thương trường đến mái ấm, chị chọn cách đi qua mọi biến cố bằng tinh thần chủ động, sự tự chủ và lòng yêu đời hiếm có, như chính triết lý mà chị luôn tin tưởng, rằng “Cuộc đời không đợi ngày đẹp, chỉ cần đúng tâm thế.”
Người phụ nữ nhỏ bé đầy nội lực
“Chị làm bất động sản được mười tám năm rồi, từ khi còn đi học” chị kể, giọng điềm nhiên như nói về điều hiển nhiên nhất trong đời. Mười tám năm ấy là chuỗi ngày bền bỉ của một người phụ nữ chọn dấn thân trong lĩnh vực tưởng như chỉ dành cho đàn ông: đầu tư, xây dựng, tài chính, pháp lý, và vô số cuộc thương lượng khốc liệt. Ở tuổi ba mươi mấy, chị đã là người lãnh đạo công ty chuyên đầu tư nhà phố, homestay và khách sạn sân vườn.
Nhưng điều khiến người đối diện ấn tượng không chỉ là bản lĩnh của một nữ doanh nhân từng trải, mà là cách chị nói về đời sống với vẻ nhẹ nhõm đến kỳ lạ. Cái cách chị kể chuyện sinh con, làm việc, hay đối mặt với khủng hoảng, tất cả đều toát lên tinh thần “chủ động và tự tại”, như thể cuộc đời này, dù có bao nhiêu biến động, chị vẫn luôn làm chủ được mình.
“Chị đi đẻ như đi spa,” chị cười. Câu nói tưởng đùa mà thật, vì từ công việc, hôn nhân đến việc sinh con, đều do chính chị chủ động sắp xếp, chuẩn bị, lựa chọn.

Hình ảnh của chị Hiền hiện lên trước mắt người đối diện, không chỉ là một nữ giám đốc năng động, tài ba, mà là một người phụ nữ biết rõ mình muốn gì, sống ra sao, và sẽ nuôi dạy con thế nào. Bên cạnh chị là người chồng Nga – Alexei Sarov – cùng ba đứa trẻ nói được ba ngôn ngữ Anh -Việt – Nga. Một gia đình nhỏ, đa văn hóa, nhưng hài hòa và ấm áp đến lạ.
Chị kể, mình không còn hứng thú với việc xuất hiện trên truyền thông như những năm 2015 – 2016, khi câu chuyện “tình ngoại giao” giữa cô gái Việt và chàng trai Nga từng được lan truyền khắp mặt báo. Giờ đây, điều chị muốn chia sẻ không còn là chuyện tình lãng mạn, mà là hành trình làm người, làm mẹ và làm doanh nhân trong một thế giới nơi phụ nữ phải tự mình định nghĩa lại hạnh phúc. Chị vẫn giữ thói quen rèn luyện mỗi ngày, chăm sóc bản thân và tích cực tham gia các hoạt động thiện nguyện, lặng lẽ tạo ra những giá trị tốt đẹp cho cuộc sống quanh mình.

Từ chuyện xây một căn nhà, điều hành một công ty, đến việc nuôi dạy ba đứa trẻ mang ba bản thể khác nhau, tất cả như những mảnh ghép nhỏ, góp phần tạo nên bức tranh đời của chị Hiền: giản dị, kiên định, mong manh mà vững vàng, lấp lánh trong chính ánh sáng của nội lực và sự thấu cảm.
Giải phòng bản thân nhờ kỹ năng “dùng người”
Mười tám năm trước, khi bạn bè cùng trang lứa còn loay hoay với giảng đường, chị Ngọc Hiền đã bắt đầu lăn lộn với những bản vẽ, sổ đỏ, hồ sơ công trình. “Hồi đó, chị chỉ nghĩ đơn giản: mình thích xây dựng, thích nhìn một ngôi nhà được hoàn thiện từ con số không” chị kể, ánh mắt ánh lên thứ say mê của người từng đổ mồ hôi cho từng mét vuông đất.
Từ vài căn nhà phố đầu tiên đến những dự án lớn hơn, hành trình ấy không chỉ là cuộc chơi của tiền bạc mà còn là bài học về bản lĩnh. “Làm bất động sản là nghề cần sức bền. Đôi khi cả năm không bán được một căn, nhưng chỉ cần kiên nhẫn và tính đúng thời điểm, mọi thứ sẽ trở lại,” chị nói.

Việc điều hành một doanh nghiệp đòi hỏi rất nhiều thời gian và tâm sức, nhưng chị Trần Ngọc Hiền vẫn luôn biết cách cân bằng giữa công việc, bản thân và gia đình. Chị cười chia sẻ: “Chị không bận đâu. Rảnh là đằng khác. Chị “rảnh”, vì chị biết sắp xếp và dùng người giỏi”. Câu nói tưởng như đơn giản ấy lại thể hiện một tư duy quản trị sắc bén và bao quát, thứ đã giúp Công ty vận hành ổn định suốt nhiều năm. Từ đội thi công, giám sát đến bộ phận vận hành homestay, khách sạn, hầu hết đều là những cộng sự đã gắn bó hơn mười năm. Họ hiểu chị đến mức, chỉ cần giao việc là tự biết phải làm thế nào để “ra đúng gu của sếp”.
“Chị chỉ cần xem video tiến độ công trình, xử lý pháp lý, tài chính, khách hàng lớn. Còn lại, mọi thứ chạy như một guồng trơn tru,” chị chia sẻ, giọng điệu vô cùng tự tin và bình thản.
Thứ chị xây được, không chỉ là những công trình bê tông cốt thép, mà là một tập thể có linh hồn, những con người nơi đây gắn kết với nhau niềm tin và tình cảm chân thành nhất. “Có khi nửa đêm, nhân viên còn phải giữ bé cho chị đi nhậu, hoặc sáng sớm đưa đón con chị đi học,” chị kể, vừa cười vừa nói. “Khổ lắm, nhưng thương lắm.”
Ở công ty, không ai gọi chị là “sếp” theo kiểu xa cách. Họ làm việc với chị bằng sự nể phục, vì chị luôn làm nhiều hơn nói, hiểu việc hơn ai hết, và sẵn sàng xuống tận công trường nếu cần. “Trong doanh nghiệp của chị, không có ranh giới giữa sếp và nhân viên – chỉ có người cùng làm,” chị chia sẻ.
Trong công việc, chị chọn phong cách nhẹ nhàng, tự nhiên và gần gũi, như chính cách chị sống. “Chị không làm khách sạn kiểu sang chảnh, lộng lẫy. Chị thích nơi nào có vườn, có nắng, có mùi cỏ và tiếng gió, để khách đến thấy bình yên. Cuộc sống đã ồn ào rồi, nên chỗ nghỉ phải là nơi bình yên nhất.” chị chia sẻ.
Nghe chị nói, khó ai nghĩ đó là lời của một nữ giám đốc bất động sản. Ở chị, người ta thấy bóng dáng của một nghệ sĩ của không gian sống – người dùng thẩm mỹ và tầm nhìn để tạo ra những nơi chốn giúp con người được nghỉ ngơi và chữa lành. Có lẽ chính vì vậy, giữa thương trường khốc liệt, chị vẫn giữ được cho mình một vẻ dịu dàng độc đáo, một lối sống chủ động và thông minh: biết rõ điểm mạnh, điểm yếu của mình, và hơn hết, biết tin tưởng vào người khác.
Ba thiên thần – Ba phiên bản nhỏ của mẹ Hiền
Không chỉ trong công việc, khi trở về nhà, phong cách sống của Trần Ngọc Hiền vẫn không thay đổi. Chị không thích kiểm soát ai – không kiểm soát con, cũng chẳng kiểm soát chồng. “Mỗi người đều có cách làm riêng, miễn là cùng nhìn về một hướng” chị nói. Với chị, đó không chỉ là quan điểm sống mà là triết lý xuyên suốt, từ quản trị doanh nghiệp đến gìn giữ mái ấm: khi mình đủ tin và đủ vững, mọi thứ sẽ tự vận hành theo cách hài hòa nhất.
Trong vai trò người mẹ, chị Hiền không dạy con bằng lý thuyết, mà bằng sự quan sát và đồng hành. Chị chọn cách cùng con trải nghiệm, lắng nghe và điều chỉnh theo nhịp phát triển riêng của từng đứa trẻ. Ba đứa con của chị – Nam Phong, Thea Thiên Kim và Hiển Long – là ba mảnh ghép khác biệt, phản chiếu từng giai đoạn trưởng thành của chính chị.

Chị kể với ánh mắt thoáng tự hào: “Chị có chồng người Nga, ba con đều nói được ba thứ tiếng: Anh – Việt – Nga. Với chị thì nói tiếng Việt, với ba thì nói tiếng Nga, còn hai anh em nói với nhau bằng tiếng Anh. Mỗi lần nghe tụi nhỏ đổi ngôn ngữ như lật trang sách, chị thấy vui lắm.” Gia đình có thói quen mỗi năm về Nga một lần, còn ông bà nội thì sang Việt Nam vài tháng, để những đứa trẻ lớn lên giữa hai nền văn hóa, hấp thụ tự nhiên cả ba ngôn ngữ như hơi thở.
Ngôi nhà của họ nằm giữa khu vườn rộng, rợp bóng cây, nơi bọn trẻ được chơi với nắng, với gió, với mưa. “Chị không bao bọc con. Chị để chúng chơi, té, khóc rồi tự đứng dậy. Có vậy mới mạnh khỏe và biết cách tự lập.” chị nói.
Cậu con trai lớn, Nam Phong, là một đứa trẻ trầm tĩnh và dịu dàng. Hồi nhỏ, vì là con đầu nên được chăm sóc kỹ nên ngoan đến mức… không biết phản ứng khi bị bắt nạt. “Có lần người ta ném đồ vào mà nó chỉ biết khóc,” chị kể. Sau lần đó, chị thay đổi hoàn toàn cách nuôi dạy: để con được học robot, lập trình, thuyết trình… học cách thể hiện, tự tin, và dám nói lên điều mình nghĩ. Bây giờ, Nam Phong giỏi Toán, gõ máy tính nhanh như gió và nói tiếng Anh lưu loát. “Nó có ADN của bố – dân IT, logic, kỹ thuật – nên tập trung và kiên trì lắm,” chị mỉm cười.

Trái ngược với anh trai, Thea Thiên Kim là cô bé đầy năng lượng, mạnh mẽ và có phần… “cầm trịch”. “Ở nhà, mọi thứ thuộc quyền sở hữu của Thea,” chị cười, nhớ lại. “Ba tuổi rưỡi mà nó nói câu đó rành rọt lắm.” Cô bé thông minh, giàu cảm xúc, có khả năng đọc vị người khác và luôn chủ động trong mọi việc. Ở trường, bé ăn xong biết dọn dẹp, giúp bạn, và thường là người đứng đầu các hoạt động. Có lần đi chơi, vợ chồng chị nắm tay nhau đi trước, ba đứa nhỏ đi sau, tự nhiên Thiên Kim la lên giữa chỗ đông người: “Sao ba mẹ bỏ con?” – câu nói khiến mọi người xung quanh đều bật cười. Nhìn con gái, chị vừa thương vừa thấy thấp thoáng hình ảnh của chính mình. “Thiên Kim giống chị nhiều lắm – thông minh, có tố chất lãnh đạo, nhưng chị luôn đồng hành để dạy con học cách dịu dàng hơn một chút, vì con gái mạnh mẽ quá cũng dễ tổn thương.” Chị chia sẻ.
Còn Hiển Long, cậu út được gọi yêu là “Úc”, ra đời trong giai đoạn khó khăn nhất của chị: khi vừa sinh con, vừa gánh nợ, lại mất cha. Nhưng “Úc” chính là ánh sáng giúp chị hồi sinh. “Mới mười sáu tháng mà nặng mười bốn ký, to khỏe, lanh lợi. Đi đâu ai cũng thương, ai cũng dúi quà cho,” chị kể, giọng đầy trìu mến. “Nó có fan khắp nơi.” Dù vậy, chị rất ít khi đăng hình con lên mạng. Chị lập riêng một tài khoản Facebook chỉ để lưu giữ kỷ niệm ba đứa con của mình, nhưng không công khai. “Chị muốn các con có tuổi thơ yên bình, không bị mạng xã hội định nghĩa từ sớm.” chị nói.

Mỗi đứa con là một hành trình, ngay cả cái tên chúng mang cũng chứa đựng những câu chuyện riêng. Nam Phong là cái tên của tuổi trẻ – của những ngày chị còn tự do, bay bổng, khát khao được vươn xa như ngọn gió phương Nam. Thea Thiên Kim được đặt giữa mùa Covid 2021, khi thị trường bất động sản đóng băng, như một “cục vàng của mẹ” – niềm an ủi và động lực giữa biến động. Còn Hiển Long – sinh sau biến cố tài chính 2023 – mang ý nghĩa “hiển thành hóa rồng”, biểu tượng của trí tuệ, tầm nhìn và sự tái sinh. “Chị đặt tên con theo cảm hứng từ Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long – người kế thừa ước mơ của Lý Quang Diệu, đưa đất nước từ làng chài thành con rồng châu Á,” chị chia sẻ.
Ba cái tên, ba đứa con – cũng là ba cột mốc xuyên suốt cuộc đời chị Hiền: từ tự do, đến kiên cường, rồi tái sinh. Ở giữa những hành trình ấy là người mẹ từng thay đổi cùng từng sinh linh bé nhỏ. “Chị không dạy con phải giỏi tất cả mọi thứ. Nhưng chị dạy mỗi đứa phải dám sống, dám thử và dám sai. Không cần giỏi toàn diện, nhưng cần thực sự cố gắng để đứng đầu trong lĩnh vực mình thật sự đam mê” chị Hiền cười tươi chia sẻ.
Mỗi đứa con của chị đều có một thế mạnh riêng: đứa lớn giỏi robot và lập trình, đứa giữa tinh tế, có EQ cao, còn cậu út – bé Hiển Long – mang theo một chút áp lực vô hình, có lẽ từ chính cái tên “hiển thành hóa rồng” mà chị đặt cho con. “Nhưng suy cho cùng,” chị nói khẽ, “chị chỉ mong các con có thể trưởng thành và hạnh phúc, dù ở bất kỳ vai trò nào của cuộc đời mình.”
Bước qua giai đoạn tăm tối để chạm lấy bình yên
Nếu gặp chị Hiền ở thời điểm hiện tại – một người phụ nữ năng động, sắc sảo và tràn đầy năng lượng – khó ai có thể hình dung rằng chỉ cách đây hơn một năm, chị từng rơi vào giai đoạn tăm tối nhất cuộc đời mình.
Khoảng cuối năm 2023 đến đầu 2024, khi thị trường bất động sản lao dốc, toàn bộ hệ thống kinh doanh của chị gần như sụp đổ. Nợ ngân hàng chồng chất, các dự án đình trệ, còn trong nhà, chị vừa sinh bé út được vài tháng. “Trước giờ, mọi chuyện tiền bạc đều do chị lo. Khi sụp xuống, chị cảm thấy mình như đang rơi tự do vậy” chị kể, giọng chậm lại. “Người thân trước đó còn nhờ vả, trông cậy, nhưng khi chị khốn khó thì quay lưng. Có người thậm chí tỏ ra khó chịu, như thể chị là gánh nặng.”
Giữa lúc ấy, ba chị qua đời. Một người đàn ông từng sống cô độc, bỏ rơi gia đình, và khi mất đi cũng không ai đứng ra lo liệu. “Chị là người duy nhất quay về lo cho ba,” chị nói khẽ. “Chỉ một tháng sau khi sinh, chị bồng con một tay, cầm giấy tờ một tay, tự xoay xở hết.”

Mọi thứ dồn lại cùng lúc, phá sản, mất cha, sinh con, trầm cảm, tất cả khiến chị rơi thẳng vào vực sâu tuyệt vọng. “Đêm nào chị cũng khóc. Bé út mới hai tháng đã phải ngủ với bà, vì chị không đủ sức chăm bé. “Có những đêm, chị còn nghĩ đến chuyện tự tử.” Cảm giác cô độc bủa vây, như thể không còn ai thương mình, không còn lối ra. Thế nhưng, mỗi sáng thức dậy, chị lại tỉnh táo một cách lạ lùng. Chị tự nói với mình: ‘Ủa, mắc gì mình phải khóc? Mình có con, có chồng, có nhà, mình vẫn còn sống mà.’ Rồi tối đến, nước mắt lại trào ra. Cái vòng luẩn quẩn của cảm xúc bào mòn chị từng chút một, khiến chị kiệt sức – cả thể xác lẫn tâm hồn.
Suốt quãng thời gian đó, chị không đi trị liệu, không dùng thuốc, mà tự chữa bằng bản năng sinh tồn của một người mẹ. Có lúc chị bứt tóc đến rụng từng mảng, soi gương không nhận ra chính mình. Sự đồng hành của chồng, khi ấy, trở nên mờ nhạt, anh vẫn đồng hành cùng chị, thế nhưng sự mạnh mẽ mà chị tự xây cho mình đã vô tình che khuất mọi sự giúp đỡ. Giữa khủng hoảng, chị từng nghĩ đến ly hôn. Thậm chí, chị đã nói với anh những lời đau lòng: “Thực sự em không có lý do cụ thể để ly dị, nhưng trong lúc em khủng hoảng, anh đứng bên mà em vẫn thấy cô đơn. Em tự lo hết, nên em không muốn sống cùng anh nữa.”
Rồi cũng đến một ngày, chị bán được nhà, trả hết nợ. Ánh sáng dần trở lại, nhưng không chỉ là sự hồi phục về tài chính, mà còn là ánh sáng của sự nhận thức. “Lúc đấy chị đi một vòng rồi tặc lưỡi, thật ra không ai ngon bằng chồng mình hết” chị đùa rồi tự bật cười. “Chị nhận ra, suốt thời gian qua, chính mình đã dựng lên những bức tường vô hình. Chị quá mạnh mẽ, đến mức không cho người đàn ông bên cạnh cơ hội được che chở và yêu thương mình.”
“Chị quen gánh hết, nên vô tình đẩy chồng vào thế bị động. Sau này, chị học cách lùi lại, để ảnh được làm đàn ông. Từ đó, tụi chị thay đổi.” Hai vợ chồng đã đồng hành cùng nhau hơn mười năm, đi qua cả những ngày nắng và những đêm bão. Giờ đây, khi nhìn lại, chị không còn thấy mình là người từng trầm cảm, mà là người đã bước ra từ vực sâu, tự chữa lành và tái sinh. “Sau tất cả, chị nhận ra, điều quý nhất trong hôn nhân không phải là lãng mạn, mà là một người vẫn đứng đó, qua mọi biến cố. Không ồn ào, không kịch tính, nhưng không rời bỏ chị.” Chính những ngày đen tối ấy đã dạy chị hiểu sâu hơn về giá trị của gia đình, của yêu thương, và về hạnh phúc giản dị của việc dám yếu mềm. Bởi sự tổn thương và mong manh, đôi khi lại chính là hình hài chân thật nhất của một nội lực sống mạnh mẽ.
Sau tất cả những khúc quanh của đời sống, những ngày từng tưởng như sụp đổ, những đêm dài ướt đẫm nước mắt, và cả những lần phải gồng mình để mạnh mẽ, Chị Hiền giờ đây bước vào một chương khác của đời mình: bình thản, sâu sắc và biết ơn. Giờ đây, mỗi bữa cơm có tiếng cười của chồng con, mỗi sớm mai nghe con gọi mẹ, mỗi buổi chiều ngắm ánh nắng xuyên qua hiên nhà – tất cả đều là những món quà vô giá.

