Mặc dù đã là đứa thứ hai, nhưng đây là lần đầu tiên tôi đưa vợ tôi đi đẻ, hơn nữa còn là đi một mình. Lần trước vợ tôi đẻ xong mọi người mới gọi tôi tới viện, đến nơi thì mọi thứ xong xuôi hết rồi, chỉ kịp ngó mặt con rồi lại bị đuổi về vì “vướng tay vướng chân”.
Lần này vợ tôi chuyển dạ giữa đêm nên phải tự đưa vợ đi đẻ. Lần đầu tự mình đưa vợ tôi đi đẻ như một người chồng, người cha trưởng thành, với tôi chắc có lẽ cũng là lần cuối luôn.
Tôi cũng đọc nhiều bài “review” của các ông bố trẻ đưa vợ tôi đi đẻ rồi, trực tiếp trải nghiệm mới thấy toàn văn vẻ hết. Sự thật nếu không có ai quen việc giúp đỡ, các ông chỉ việc tới và ngồi chờ thì nó kinh khủng hơn nhiều chứ chả hài hài vui vui như thế đâu.
1 giờ sáng cả nhà đang nằm ấp nhau ngủ ngon lành thì vợ tôi vỡ ối. Không có một dấu hiệu báo trước nào cả. Tôi còn chưa kịp tỉnh ngủ, thằng lớn thì giật mình tỉnh khóc ầm lên. Vợ thì nằm co dúm lại vì đau, vẫn cố với dỗ con trong khi tôi lóng nga lóng ngóng không biết gọi taxi trước hay phóng xuống nhà lấy xe máy đi luôn.
Lúc đấy não tôi như bị chập điện vậy, app gọi xe quay tròn mãi, có vài phút thôi mà như vài tiếng. 1 giờ sáng lấy đâu ra xe trên app mà gọi, mãi mới nhớ ra tìm kiếm Google tìm số tổng đài taxi. Chắc các cụ độ nên gọi phát thông luôn. Bạn tổng đài nghe đưa thai phụ đi đẻ hỗ trợ cực kì nhiệt tình, chưa đến 10 phút đã có taxi đỗ trước cửa. Chú lái xe còn vào tận nhà bê đồ giúp để mình bế vợ ra xe, thực sự rất cảm tạ hai người.
Lần này đã đề phòng trước sợ đông với đang có dịch cúm nên hai vợ chồng chọn đẻ ở bệnh viện tư, trọn gói, đến chỉ cần đưa thẻ ra, không cần thủ tục rườm rà. Cũng không có chuyện chạy đi tìm người này người kia đút tiền để không phải chờ như lần trước, không thì thật sự chỉ có phân thân ra mới kịp.
Nhưng nào có đơn giản vậy là xong, vẫn còn một đống giấy tờ cam kết phải kí, đặt bút xuống là kí trên mạng của vợ mình con mình. Lần đầu tiên tôi cảm thấy chữ kí của mình nó nặng như vậy, cũng lần đầu tiên tôi biết với tình trạng sức khỏe của vợ tôi, đẻ thôi mà lại nguy hiểm đến vậy.
Cái giây phút bác sĩ hỏi: “giờ phải mổ, sẽ cố gắng hết sức nếu có gì bất trắc cứu mẹ hay cứu con?”, cả đời này tôi sẽ không quên. Tôi yêu vợ tôi chứ, nhưng đây là lựa chọn liên quan tới mạng người, một bên là vợ, một bên là con. Thằng nào ngay lập tức chọn con là thằng tồi, nhưng nói không do dự chọn vợ ngay thì 1000% là nói dối.
Cũng may, “thập tử nhất sinh” nhưng hai mẹ con đều vượt qua.
Giờ thằng lớn ngủ rồi, vợ thì chưa tỉnh, đứa nhỏ phải nằm lồng ấp theo dõi. Tôi thì chẳng ngủ được, phần vì phải canh vợ xem có vấn đề gì không, phần vì “adrenaline” chưa kịp hạ. Càng nghĩ càng thấy hình như bản thân được bao bọc quá thì phải. Tình trạng nguy hiểm như thế này, vậy mà lần trước tôi hoàn toàn không biết gì cả.
Lần này mỗi lần vợ kêu đau đớn, mệt mỏi tôi còn hồn nhiên trêu “có phải lần đầu đẻ đâu, lần trước có thấy kêu gì đâu”. Thực sự tôi không có ý xấu, tôi chỉ nghĩ trêu vợ cho tâm lý vợ thoải mái thôi. Nếu sớm biết thế này tôi đã chẳng dám.
“Đẻ thôi mà, đàn bà ai chả phải đẻ, có gì đâu mà làm quá lên…” ừ, có gì đâu, chỉ suýt chết.
NEU Confessions


