Mình và chồng kết hôn được 2 năm và chúng mình chưa có em bé, tưởng rằng 2 năm đầu kết hôn là thời gian chúng mình tận hưởng giai đoạn vợ chồng son tình cảm nhất nhưng với mình 2 năm qua như biến mình thành 1 người khác.
Vấn đề đầu tiên, vợ chồng mình ở chung cùng với mẹ chồng vì bố chồng mình mất sớm. Ban đầu mình xác định chuyện ở cùng mẹ rất đơn giản vì mình tự nhận thấy mình là đứa chăm chỉ, chu toàn việc gia đình nên chắc sẽ không có quá nhiều vấn đề xảy ra. Nhưng mình đã lầm. Chưa một ngày nào từ khi lấy chồng mình cảm thấy bình yên trong ngôi nhà của mình. Mỗi sáng thức giấc mình cảm thấy rất lo lắng, lo vì sáng ra ngoài gặp mẹ sẽ bị trách móc, sẽ bị hỏi cung từ những vấn đề tưởng chừng rất nhỏ trong nhà như tại sao con lại để đồ này đồ kia ở đây, tại sao góc trong tủ này lại để bẩn như vậy (là tủ dưới bồn rửa bát mà chúng mình hay xếp đồ bên trong) và rất nhiều chuyện khác nữa…
Rồi từ đó bà lại trách móc ra đủ thứ chuyện là mình không chăm lo cho gia đình mà chỉ đi thích chơi bên ngoài (1 tuần mình sẽ đi cafe hoặc đi ăn bên ngoài với bạn mình 1 buổi). Hoặc nói rằng mình như thế này nên chồng mình mới không muốn ở nhà (mình sẽ nói thêm về chồng mình sau đây). Việc ngày nào cũng bị trách móc từ những chuyện nhỏ trong gia đình khiến mình thật sự ngột ngạt.
Nhưng có lẽ vấn đề lớn nhất vẫn là từ chồng mình, anh chỉ ở nhà không có chí tiến thủ và hoàn toàn chỉ đợi lương mẹ trả (nhà chồng mình có doanh nghiệp), mặc dù vậy nhưng anh chưa bao giờ chủ động giúp mình làm việc nhà, rất gia trưởng. Nhiều khi mình cảm giác anh đang ra lệnh cho mình làm những việc trong nhà với những lời lẽ thiếu tôn trọng (với những người dưới mình anh cũng đối xử như vậy). Tiền sinh hoạt trong gia đình hoàn toàn mình đều phải bỏ ra, anh nói lương anh không đủ chi tiêu bản thân còn phải đi vay.
Quan trọng hơn là mọi quyết định trong nhà anh đều nghe theo mẹ và bắt mình phải làm theo những gì mẹ muốn. Chưa kể chồng mình rất ham chơi, 1 tuần anh có thể đi chơi với bạn 4 ngày và tới 1, 2h sáng mới về nhà.
Gần đây mình muốn có em bé và quyết định làm IVF để cả nhà có niềm vui, mình nghĩ có con anh sẽ có trách nhiệm hơn, nhưng mẹ anh không đồng ý cho mình làm và nói để tự nhiên. Ban đầu anh là người đề nghị mình làm IVF nhưng nghe mẹ nói như vậy thì cũng cản mình. Mình thì không có đủ tài chính để tự quyết định như vậy.
Xin mọi người cho mình lời khuyên mình có nên tiếp tục cố gắng duy trì cuộc hôn nhân này và mong anh thay đổi không? Mình cảm thấy thật sự ngột ngạt.
NEU Confessions



vote ly hôn nha, sống mệt mỏi quá bạn ơi