Mình lấy chồng năm 24 tuổi, chồng mình khi ấy 31. Khi dẫn về nhà, gia đình mình không ngăn cấm nhưng hay nói rằng anh ấy khá tính toán, quá khôn nên sợ sau này khó sống, còn tùy vào quyết định của mình. Trong quá trình yêu, mình cũng cảm nhận quá tính toán lợi ích cho bản thân, thêm nữa nhạy cảm, kiểm soát. Cái gì có lợi cho anh ấy thì anh ấy làm, còn mặc kệ mình…Mình quyết định chia tay 2 lần và anh ấy níu kéo, mỗi lần mình đồng ý gặp và anh lại dẫn dắt khiến mình xuôi lòng. Cộng thêm anh khóc, hồi đó mình còn trẻ, nghĩ đàn ông khóc là 1 cái gì đó rất to lớn, cuối cùng mình không nghe theo linh cảm mà đồng ý cưới.
Sau cưới, chúng mình hạnh phúc được khoảng 2 tháng, tiếp đến là chuỗi ngày quá “ba chấm”. Mình phát hiện anh hay đi xem 1 thầy ruột, thầy ấy nói ” nếu lấy mình, công việc của anh sẽ đi lên”. Anh làm kinh doanh tự do, sau kết hôn, anh dỗ dành mình nghỉ việc và giao cho mình vừa làm nhân sự, vừa học vừa làm kế toán, thư ký, phiên dịch cho anh (mình thành thạo 2 ngoại ngữ)… Công việc thật sự rất nhiều và anh ấy luôn thao túng mình cùng nỗ lực để 2 đứa mua nhà. Sau 1 năm kết hôn, chúng mình mua nhà trả góp, mình mang thai nhưng công việc ngày càng nhiều, anh mở rộng kinh doanh và cho mình kiêm cả Marketing, đến khi mình sinh thì mới thuê nhân viên làm.
Nhưng ở cữ, mình vẫn phải làm việc cùng, hỗ trợ từ xa. Hàng tháng, vợ chồng thu nhập con số hàng trăm triệu, nhưng tất cả tài chính, anh ấy đều nắm, chỉ đưa cho mình “vừa đủ” tiền sinh hoạt, nuôi con. Mình không dư 1 đồng cho bản thân, mỗi lần mua sắm hay bên ngoại có việc, mình phải xin , phải nhìn sắc mặt của chồng.
Cuộc sống thế khiến mình cạn kiệt năng lượng, chúng mình cãi nhau vô số lần, rồi cuối cùng anh ấy trả lương 5 triệu đồng tiền tiêu riêng hàng tháng, trong khi tiền mình làm ra vào việc kinh doanh chung nhiều và bị chồng nắm hết.
Giữa năm nay, mình quyết định đi làm công ty, mình có ngoại ngữ nên đi làm thu nhập hơn 20 triệu đồng, công việc không vất vả như làm với chồng, mình có thời gian cho bản thân, có tiền tiêu riêng, có công việc mà mình yêu thích. Mình dần lấy lại nhiệt huyết của tuổi trẻ, nhưng chồng lại khó chịu.
Mình sống trong cảnh mặc kệ đối phương, anh vẫn đưa vừa đủ tiền sinh hoạt, mình làm ra tiền thì tự tiêu. Còn anh thì cứ săm soi, cái thói kiểm soát lại nổi lên. Giờ nghỉ trưa anh ấy sẽ gọi video hơn 1 tiếng để canh, 3h chiều gọi xem đang làm gì, 5 rưỡi tan làm thì 6h phải có mặt ở nhà. Mình không nghe thì anh suy diễn đủ kiểu, nào là ngoại tình công sở, anh còn đến tận công ty rồi bắt mình chạy xuống gặp. Rồi bóng gió ghen đủ đường.
Thật lòng, trước khi cưới mình cũng đã cảm nhận và từng tưởng tượng ra, nếu lấy anh, cuộc sống sẽ giống như hiện tại rồi. Nhưng vì yêu, vì đôi lần thấy anh khóc mà lại bỏ qua trực giác của bản thân, luôn nghĩ rằng anh ấy thay đổi. Giờ mình mệt mỏi và không biết phải làm sao, không thể cứ thế mà sống cùng nhau thêm vài chục năm nữa được.
NEU Confessions



