Tôi và anh quen nhau từ hồi Đại học, cả 2 đều ở Hà Nội. Chúng tôi chơi chung cùng một nhóm bạn. Anh luôn là người chủ động và ga lăng. Mỗi lần hội bạn chúng tôi đi chơi với nhau, anh thường đứng ra trả tiền, hoặc anh sẽ là người chủ động chia tiền rất sằng phẳng.
Thế rồi chúng tôi yêu nhau, hồi tháng 6 vừa rồi cả 2 đã làm đám cưới. Câu chuyện buồn đã xảy ra ngay trong ngày cưới đối với tôi. Giờ ngồi nhớ lại tôi vẫn còn thấy tổn thương. Đám cưới xong, cả 2 đứa đang lo tiễn bạn bè, người thân về thì mẹ chồng và chị chồng đã bê thùng phong bì vào nhà ngồi kiểm đếm, ghi chép. Lúc tôi và chồng vào thì bà bảo tổng cộng được hơn 80 triệu, tiền này mẹ cầm để trả nợ. Vẫn còn thiếu 40 triệu, tính cả tiền đám cưới và mua sắm lặt vặt. Rồi bà nhìn sang tôi bảo “Hai đứa xem vàng cưới được bao nhiêu bán đưa mẹ để trả nợ cho người ta”.
Tôi đứng hình, xịt keo, phận mới làm dâu về tôi cũng không dám lên tiếng gì. Hôm sau về lại mặt nhà mẹ đẻ, buồn quá tôi có kể cho mẹ nghe. Mẹ đành lấy 40 triệu dúi vào tay tôi bảo cầm về đưa cho mẹ chồng, chứ vàng mới cưới mang đi bán họ lại cười cho. Mẹ cũng dặn cất vàng đó, hai vợ chồng còn có vốn liếng làm ăn, hoặc khi cần đến. Tôi không lấy nhưng mẹ vẫn dúi và bảo thêm, cứ cầm đi sau này làm ăn khấm khá thì trả mẹ.
Tối đó tôi về khóc tu tu, vì một phần ấm ức, một phần nhớ thương bố mẹ đẻ của mình. Số tiền 40 triệu không nhiều nhưng họ cũng đã gom từ tiền mừng cưới để đưa cho mình. Còn ông chồng thì mấy hôm cưới xong cứ chè chén, say là lăn ra ngủ.
1 tuần sau khi cưới, chị chồng về chơi thấy tôi đeo chiếc lắc vàng, dò hỏi “hai đứa vàng cưới được bao nhiêu? Có thể cho chị mượn đỡ để tháng sau xây nhà”. Tôi cũng đâu có ngốc nghếch mà đưa hết vàng cho chị. Tôi đành bảo em bán hết đưa tiền cho mẹ trả nợ rồi, còn chiếc lắc em đang mang là giữ lại để kỷ niệm vì bố mẹ đẻ tặng. Chị chồng nghe thấy đứng dậy ngúng nguẩy đi ra.
Chưa kể, mấy hôm sau thì mẹ chồng đưa hẳn cho mình một cuốn sổ ghi nợ của chồng, rồi bảo hai đứa cố gắng làm ăn mà trả cho hết số nợ. Tôi lật từng trang giấy nợ của anh, nào là “nợ bác Hạnh 20 triệu đợt mua xe máy, nợ quỹ tình thương 15 triệu đợt vay đi học Đại học,…” tính sơ sơ cũng gần 200 triệu. Tôi điếng cả người.
Cứ ngỡ đâu lấy chồng về sẽ được chồng lo cho, ai ngờ lấy chồng về còn phải ghánh nợ giúp chồng.
Nên các bạn nữ xin hãy yêu và cưới bằng cả lý trý, đừng lấy người không mang được hạnh phúc cho mình. Còn các bạn nam, xin hãy trả hết nợ nần, có một khoản dư giả rồi hãy lấy vợ, đừng làm khổ người mình yêu.



