Mình năm nay 35 tuổi, chồng 38 tuổi, đã kết hôn được 16 năm, có 3 đứa con gồm 2 trai 1 gái rồi. Gia đình chồng mình trước đây cũng gọi là không túng thiếu thôi chứ cũng không phải khá giả gì. Bố làm thợ xây, mẹ thì đi làm vườn thuê; chỗ mình người ta trồng ổi, trồng cam canh, bưởi nên hay thuê các bà làm 200k một ngày.
Khoảng 5, 6 năm trở lại đây vợ chồng mình may mắn gặp thời, chồng theo anh trai mình mảng bất động sản nên cũng có của ăn của để, xây nhà, tậu đất mua xe. Bố mẹ chồng cũng ở nhà trông cháu không đi làm nữa.
Mình thì làm kế toán ở công ty cách nhà 5km, lương chỉ dao động 10-12 triệu. Mình đi ô tô đi làm, đồng nghiệp toàn bảo mình đi làm vì đam mê, lương không đủ đổ xăng với mua quần áo mỹ phẩm, nhưng mình thích đi làm hơn là ở nhà. Nói chung kinh tế nhà mình ổn định.
Nhưng khi không phải vướng bận con nhỏ, cơm áo gạo tiền thì chồng mình lại sinh ra đổ đốn. Đùng cái anh dẫn về một người phụ nữ, với đứa bé hơn 2 tháng bảo con anh. Cô gái kia mới 20 tuổi. Trong một lần giao lưu giữa các văn phòng có quen, say rồi đi quá giới hạn đúng một lần đấy. Giờ em kia bảo sẽ đi nước ngoài xuất khẩu lao động nên trả cho anh nuôi. Nếu không cũng cho người khác. Đã xét nghiệm ADN, đúng là con anh.
Anh đã nói trước với mình từ hôm trước rồi nhưng mình gặp thì vẫn sốc và tức. Nhưng còn thất vọng hơn vì thái độ của mẹ chồng. Mình chưa nói gì bà đã bế cháu rồi bảo: “Bà bế cháu bà nào, thằng cu kháu khỉnh quá, ôi đẹp trai giống bố nó. Thằng này sau này thông minh lanh lợi hơn hai anh nó cho mà xem” rồi “con cứ yên tâm, vợ chồng nó nuôi được, T (tên mình) nó rất biết điều với hiền lắm, nó coi như con đẻ, không phải lo”…
Mình tức quá bảo: “con không nuôi, lẽ ra con định nuôi rồi đấy nhưng thái độ của mẹ là sao, mẹ không hề tôn trọng con, mẹ chưa hỏi xem ý con thế nào mà tự quyết định cuộc sống của vợ chồng con. Mẹ muốn nuôi thì mẹ nuôi đi, con trả con trai mẹ cho mẹ tất. Mẹ có tin con kiện chồng con ra tòa luôn không. Nó là cháu mẹ vậy ba đứa con của con thì là gì. Mẹ thích mẹ nuôi nó đi, bốn mẹ con con đi”. Mình tức quá nói một tràng rồi bỏ lên phòng.
Chồng mình với mẹ chồng, cả chị gái chồng lên xin lỗi rồi khuyên mình bình tĩnh. Đứa con gái lớn mình học lớp 8 rồi cũng ôm mình bảo: “mẹ ơi mẹ đừng bỏ bố, mẹ nuôi em đi, con đi học về con trông em đỡ mẹ, mẹ đuổi em đi tội em lắm, mẹ em ấy bỏ em ấy ngoài đường thì sao”.
Mình là đứa sống biết điều, suốt cả đêm hôm chồng nói chuyện mình đã nghĩ tới ly hôn, nhưng lại nghĩ không việc gì phải thế. Chồng có thể không yêu, không thương nữa nhưng các con mình phải được bố nó nuôi, chẳng việc gì con mình và mình phải đi để cho người khác hưởng các cơ ngơi này cả. Mình đã đồng ý với chồng nuôi bé. Nhưng vì mẹ chồng tự ý nên mình mới tức.
Sau đó mình yêu cầu điều kiện mẹ bé phải viết giấy bỏ con, cam kết sau này không được liên quan tới bé, không gặp cho dù có lớn lên. Mình sẽ thuê luật sư để làm việc. Nếu mẹ bé cố tình gặp thì mình sẽ kiện. Mình cũng nói là không chắc sẽ thương bé như con đẻ của mình nhưng mình đảm bảo con mình có 10 hộp sữa thì bé cũng 10 hộp. Nếu chồng mình còn một lần nào ngoại tình nữa thì tài sản thuộc hết về mình, bao gồm cả căn nhà đang ở, đất của ông bà tổ tiên.
Dù sao trẻ em cũng vô tội. Mình làm việc này không phải vì yêu chồng, mà là vì các con mình và con anh. Nói vì tài sản cũng đúng. Đi lên từ hai bàn tay trắng, giờ ly hôn thì vài năm, có khi vài tháng là chồng lấy vợ mới, người ta được hưởng thành quả của mình trong khi các con mình phải chịu thiệt. Mình nuôi con anh nhưng việc tha thứ cho anh thì chưa thể.
NEU Confessions


