Mẹ chồng cay nghiệt

Ảnh minh họa

Chào mọi người, mình là nữ, mình đã tốt nghiệp được 4 năm. Sau khi tốt nghiệp mình có về quê làm, công việc của mình cũng khá ổn định. Trước thì mình cũng có vài mối tình, nhưng có lẽ do duyên số nên chúng mình không đến được với nhau. Mình là người chủ động chia tay.

Sau khoảng gần 2 năm không quen ai thì có anh gần nhà đến tán, mình thấy anh cũng hiền lành, công việc ổn định, bố mẹ cũng là nông thôn như bố mẹ mình nên mình nghĩ là dễ sống hơn. Tuy nhà anh nghèo nhưng mình nghĩ quan trọng hai đứa biết phấn đấu là được.

Thế nhưng đúng là người tính không bằng trời tính, từ lúc yêu đến lúc gần cưới anh chưa bao giờ nói với mình nhà anh còn nợ bao nhiêu, mình cũng chẳng bao giờ hỏi. Mình nghĩ nhà anh làm nhà nhỏ thôi mà làm lâu rồi thì không còn nợ nần, và mình cũng chỉ biết nhà anh không có điều kiện.

Nhưng đến hôm bố mẹ anh ấy xuống thăm nhà, trước đó tầm 5 phút mẹ anh ấy gọi mình lên nói nhà bác còn nợ mấy trăm như thế, “hai đứa chúng mày thấy sao, bây giờ bọn tao già rồi không trả được, ý kiến cháu thế nào”. Mình lúc đó không biết phản ứng như thế nào vì đã sắp đến giờ người lớn xuống nhà rồi. Mình nghĩ thương cho hoàn cảnh của anh nhưng lại trách anh sao không can đảm nói ra sớm hơn, và hơn nữa số tiền đó anh ra trường từ lâu nhưng vẫn chưa trả được đồng nào, nhưng rồi mình vẫn chấp nhận đám cưới.

Tưởng như cưới xong chúng mình chỉ cần tập trung làm ăn là được, nhưng không, mẹ chồng rất hay soi mói mình, đi nói xấu mình. Mình làm ngày làm đêm, bà ghen với mình vì với bà, chồng mình là tất cả. Từ lúc lấy mình thì chồng mình ít tâm sự với mẹ chồng mình hơn, rồi cuối tuần bọn mình thường hay đi chơi với nhau, bà không thích vậy, bà chỉ muốn bọn mình ở nhà nấu cơm ăn.

Đỉnh điểm là nhà mình chỉ cách nhà mẹ đẻ có 200m, nhưng có hôm đến cuối tuần hai vợ chồng mới xin xuống nhà mẹ đẻ ăn một bữa mà hỏi bà không trả lời. Bà bảo mình xuống nhà mẹ đẻ “ăn nằm ở đó”, mà trong khi đó có khi mấy tuần mình mới xuống ăn cơm một lần.

Rồi rất nhiều vụ nữa, bà soi mói để ý, mình bị stress rất nhiều. Rồi mình bảo ra ở riêng, ban đầu chồng mình khuyên mình ở lại vì nhà chỉ có hai ông bà, đi thì sợ người ta nói này nói nọ, rồi nghĩ thương ông bà lủi thủi. Nhưng sau vụ mình quên không mua hoa cúng rằm mà bị bà chửi mắng, lôi cả người đã khuất ra chửi mắng mình, mình đòi ra ở riêng.

Chồng mình đồng ý, xin phép bố mẹ ra ở riêng xong bà làm lồng lộn lên. Bà giả vờ bị trầm cảm, bị ma nhập để giữ chân chồng mình, xong bà đòi một tháng ở quê phải đưa cho bà 2 triệu tiền công bà nuôi chồng mình, không đưa bà sẽ kiện và sang tận nơi hai vợ chồng mình ở để đòi.

Chưa kể cưới xong bà bảo: “anh chị cho bọn mày 1-2 chỉ gì đó lấy ra mà trả nợ cho anh chị”. Rồi mình chưa nói đến vụ đám cưới bọn mình lo từ A-Z, tiền mừng của bố mẹ anh ấy chưa kịp nói qua với mình cái gì anh đã mang hết sang đưa cho bà.

Thực phẩm hoa quả mọi thứ sau cưới bọn mình tự chi trả hết. May bố mẹ đẻ mình biết mình khó khăn nên tiền tráp anh mang xuống bố mẹ cũng cho lại luôn.

Về phần báo hiếu hàng tháng vợ chồng mình vẫn có đưa cho bà, vợ chồng mình phải lo từ A-Z. Nợ nần mặc dù nhà cửa đang đứng tên ông bà nhưng mình vẫn phải trả nợ, bà chỉ ở nhà sao không biết nghĩ cho con cái vất vả… Lắm lúc mình mệt lắm, nhưng nếu ra ở riêng lỡ bà có chuyện gì mình lại ân hận, vả lại ra ở riêng thì sẽ rất tốn, mà giờ hai vợ chồng vẫn phải lo rất nhiều.

Lắm lúc mình trách bản thân, rõ ràng có sự lựa chọn tốt hơn nhưng không chọn; trách chồng mình ích kỷ chỉ biết nghĩ cho bản thân, chưa bao giờ thẳng thắn chia sẻ khoản nợ với mình trước đó, rồi anh cũng chưa bao giờ biết rõ khoản nợ đó là bao nhiêu cho tới khi cưới mình và người ta đến đòi nợ…

Mình mệt, stress rất nhiều, đã từng rụng rất nhiều tóc. Nhưng sao một thiên thần nhỏ đến với mình lúc mình stress nhất, và rồi mình chấp nhận và bước tiếp, cố gắng vì con… Không biết sau này mình sinh con ra còn sẽ có những vấn đề gì nữa…

 

 

NEU Confessions

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *