“Đi cùng mây” kết nối để sẻ chia, gieo mầm yêu thương

Ngày 2/9, trên khắp phố phường, sắc cờ đỏ sao vàng tung bay rực rỡ. Tiếng nhạc, tiếng trống ngân vang, gợi nhắc một chặng đường lịch sử hào hùng. Sự kiện 80 năm độc lập – 80 năm dựng xây và giữ vững tinh thần Tổ quốc. Trong không khí thiêng liêng ấy, mỗi trái tim lại dâng trào một niềm tin, rằng đất nước Việt Nam ta sẽ ngày càng phồn thịnh, tương lai ngày càng rạng ngời.

Mỗi người trẻ hôm nay đều đang viết tiếp khát vọng ấy theo cách riêng của mình. Có người chọn con đường nghiên cứu, có người nuôi dưỡng khát vọng kinh doanh, cũng có những người lặng lẽ mang tình yêu thương về với bản làng xa xôi, gieo mầm thiện lành qua những việc làm giản dị mà đong đầy ý nghĩa. Đi cùng Mây là một hành trình như thế – âm thầm nhưng kiên định, nhẹ nhàng như tên gọi, gieo nên những hạt giống tử tế giữa núi rừng, để rồi lan tỏa thành niềm hy vọng cho ngày mai.

Mộc Châu – Tô màu những giấc mơ

Tôi đã có may mắn đi cùng Mây hai chuyến. Thật tình cờ, cả hai lần đều đồng hành cùng chị Như và em Minh – hai trong số những thành viên sáng lập. Chuyến đầu tiên, vào một ngày nắng gắt tháng Tư, chúng tôi gặp nhau trên chuyến xe sớm đi về Mộc Châu, để sơn lại tường lớp học Điểm trường mầm non Phong Lan, xã Chiềng Sơn.

Chuyến đi ấy, tôi không đặt quá nhiều kỳ vọng. Tôi chỉ muốn tìm một hành trình để hít thở, để được phép sống trọn vẹn với sự hướng nội, và tạm trốn khỏi những suy nghĩ phức tạp cùng những vấn đề của cuộc sống mà lúc đó dường như chẳng có lời giải.

Đoàn Mộc Châu hôm ấy chừng hai chục người, chẳng ai quen ai. Tôi ngồi cạnh Minh, phía trên là chị Như. Khởi đầu chuyến đi khá ồn ào. Minh hướng ngoại, nói nhiều, quảng giao. Kỳ lạ là tôi lại không hề khó chịu với sự huyên náo ấy. Em say sưa kể đủ chuyện, từ những chuyến đi, những nhạc cụ em tập chơi, việc đi diễn, chụp ảnh, cho đến cả chuyện tâm linh – một chủ đề ít ai chạm tới nhưng lại khiến tôi vô cùng hứng thú. Minh nói không ngừng, cho đến khi chị Như quay xuống nhắc:

“Minh ơi, trật tự đi, đừng dọa Linh.”

Tất nhiên tôi không hề bị dọa. Nhưng rồi chúng tôi cũng quyết định chợp mắt một chút, để lấy sức cho buổi chiều “làm việc tốt”.

Gió núi lùa qua khe cửa xe, mát mẻ và dễ chịu đến mức khiến tôi lâng lâng buồn ngủ. Trong khoảnh khắc vừa thiu thiu, không kìm được sự tò mò, tôi khẽ khều lưng chị Như, hỏi nhỏ:

“Chị Như ơi, điều gì đã thôi thúc chị bắt đầu hành trình này thế? Tất cả những điều này…”

Chị quay lại, ngẩn người nhìn tôi một thoáng, rồi mỉm cười:

“Đó là một câu chuyện dài. Có nhiều điều thôi thúc chị lắm, nhưng rồi chị nhận ra, đơn giản là chị muốn làm điều gì đó cho quê hương thôi.”

Khoảnh khắc ấy khiến tôi lặng đi. Lời chị ngân mãi trong tâm trí, đi theo tôi vào giấc ngủ, đầy trăn trở: cần bao nhiêu nội lực và bản lĩnh để những con người ấy kiên trì với một hành trình vì cộng đồng – một hành trình mà ở cuối đường không có vinh quang rực rỡ chờ đợi, chỉ có nụ cười trong trẻo của trẻ thơ và cái nắm tay ấm áp từ bà con nơi rẻo cao?

Chuyến đi đến với những em nhỏ trong trẻo, đáng yêu
Chuyến đi đến với những em nhỏ trong trẻo, đáng yêu

Chuyến đi Mộc Châu còn đọng lại trong tôi tiếng hát trầm ấm của Minh với bài Phép màu, và cuộc trò chuyện kéo dài đến tận ba giờ sáng giữa những con người vốn xa lạ. Sau một ngày dài dưới nắng, chúng tôi đã cùng nhau vẽ, tô một mảng tường dài 21 mét. Ngày hôm đó, chúng tôi không chỉ vẽ một bức tường, mà còn tô màu cho một ước mơ – một tương lai rực rỡ hơn dành cho những đứa trẻ vùng cao.

Tả Van và những hành trình tiếp theo

Dù tuổi đời còn non trẻ, nhưng tôi may mắn có cơ duyên được gặp gỡ và trò chuyện với những con người đã dành trọn thanh xuân để cống hiến cho đời, cho xã hội. Như chị Nhi Lê – chuyên gia tham vấn tâm lý, người bền bỉ gieo tri thức về sang chấn và sự tỉnh thức cho một thế hệ trẻ khao khát được chữa lành. Như anh Hoàng Hoa Trung – người lặng lẽ nâng đỡ hàng nghìn em nhỏ vùng cao qua dự án “Nuôi em”, cùng hàng ngàn hoạt động thiện nguyện đã in dấu. Hay chị Chi Nguyễn – Present Writer – người biến những trang học thuật khô khan thành những dòng viết gần gũi, có sức chạm đến hàng ngàn trái tim độc giả. Và chị Trịnh Lan Phương, CEO Bibo Mart – người tiên phong tái định nghĩa chuỗi bán lẻ, mang lại quyền chủ động, vị thế và giá trị mới cho hàng trăm nhà bán lẻ Việt.

Họ khác nhau ở lĩnh vực, nhưng lại gặp nhau ở một điểm chung: tầm nhìn rộng mở, nội lực bền bỉ, và khát vọng tha thiết làm cho cuộc sống quanh mình trở nên tốt đẹp hơn.

Nhưng với Đi cùng Mây, tôi lại có được một góc nhìn khác. Lần đầu tiên, tôi được chứng kiến một hành trình chưa định hình, nhưng càng đi, con đường càng hiện ra. Đây không phải là hành trình của những người đã sẵn trong tay nhiều nguồn lực, mà là của những người trẻ còn tay trắng, chỉ mang theo một trái tim nồng hậu và tình yêu quê hương để dẫn lối bước đi.

Chị Như từng kể với tôi, ban đầu “Đi cùng Mây” chỉ khởi xướng như một tour du lịch dành cho giới trẻ. Nhưng sau chuyến đi đầu tiên, cả nhóm sáng lập đều cảm thấy chưa trọn vẹn. Thế rồi, ý tưởng kết hợp du lịch với thiện nguyện ra đời. “Tụi chị muốn mỗi chuyến đi không chỉ là khám phá thiên nhiên hùng vĩ, mà còn là dịp để sẻ chia, kết nối và gieo mầm yêu thương.”

Tả Văn để lại cho tôi không chỉ là cảnh đẹp mà còn là những kỷ niệm khó quên với các em nhỏ nơi đây
Tả Van để lại cho tôi không chỉ là cảnh đẹp mà còn là những kỷ niệm khó quên với các em nhỏ nơi đây

Chuyến đi thứ hai đưa tôi đến Tả Van. Buổi tối se lạnh hôm ấy, sau một ngày cùng các em nhỏ làm chong chóng và thăm những hộ gia đình khó khăn, cả đoàn ngồi quây quần bên nhau. Giữa tiếng gió trong vắt của núi rừng, xen lẫn tiếng hát ấm áp của Minh và tiếng cười giòn tan của những người bạn bốn phương, tôi hỏi chị Như điều băn khoăn đau đáu của tôi từ chuyến đi đầu tiên:
“Chị làm thế nào để cân bằng cuộc sống cá nhân, ý em là gần như với lịch trình này, chị chẳng còn thời gian cho chính mình?”

Chị Như ngước nhìn lên bầu trời Tả Van, đáp lời tôi ánh mắt kiên định:

“Em biết không, chị vốn là người rất dễ chán. Trước đây, làm gì một thời gian là chị lại bỏ dở. Nhưng bây giờ thì khác. Hiện tại, chị vừa làm ở công ty, vừa gắn bó với Đi cùng Mây. Chị có trách nhiệm với đồng đội, với bà con bản làng và cả chính quyền địa phương, nên không thể dừng lại. Chị không cho phép mình chán nản nữa, mà buộc phải bước tiếp.
Những việc chị và mọi người làm tuy nhỏ bé thôi, nhưng chị tin là nó để lại những điểm chạm trong lòng mỗi người. Tất nhiên, như em nói, chị gần như chẳng có thời gian cho riêng mình. Và thật ra, chị cũng không biết dự án này sẽ kéo dài đến bao giờ. Nhưng ở thời điểm này, chị chỉ chắc chắn một điều: đây là việc chị cần làm, và muốn làm.”

Những lời ấy đã ở lại trong tôi rất lâu.

Bởi hai chuyến đi cùng Mây đã cho tôi tận mắt chứng kiến những điều tử tế giản dị mà bền lâu: một bức tường lớp học được khoác màu áo mới, những hộ nghèo được sẻ chia, những em nhỏ say mê vẽ tranh và cười rạng rỡ với chiếc chong chóng giấy. Mỗi người chỉ góp một phần rất nhỏ, vài trăm nghìn đồng, vài giờ lao động, một tiếng hát, một nụ cười… nhưng gom lại, đủ để tạo thành niềm vui trọn vẹn cho cả bản làng.

Niềm vui không nằm ở những tấm ảnh đẹp, còn nằm ở những hành động đầy ý nghĩa
Niềm vui không nằm ở những tấm ảnh đẹp, còn nằm ở những hành động đầy ý nghĩa

“Niềm vui không đến từ việc chụp ảnh hay nghỉ dưỡng, mà từ khoảnh khắc nấu một bữa ăn cho người lạ, tặng một món quà, hay đổ nền sân trường. Chỉ cần để lại một chút ấm áp ở mỗi nơi đi qua, thế là đủ.” – chị Như nói với chúng tôi như vậy.

Điều đẹp đẽ ở Đi cùng Mây chính là sự nhẹ nhàng đúng như tên gọi: không áp đặt, không mong hồi đáp, chỉ lặng lẽ gieo những hạt mầm yêu thương. Chúng tôi gọi những chuyến đi ấy là những chuyến “gieo duyên lành”, nơi người trẻ từ khắp miền Tổ quốc gặp nhau, bỏ lại nhịp sống thường nhật để tìm về núi rừng, làm việc thiện, và hơn hết, tìm lại sự an yên trong chính mình.

Tôi nhớ đến câu thoại yêu thích của mình trong bộ phim Klaus: “An act of random kindness always sparks another.” – một hành động tử tế, dù nhỏ bé và vô thức, vẫn đủ sức khơi dậy hàng nghìn hành động tử tế khác. Qua mỗi chuyến đi cùng Mây, tôi thấy những điều thiện lành ấy được đánh thức, rồi âm thầm lan tỏa.

Chúng ta – những người trẻ – có thể chưa có gì trong tay ngoài một trái tim biết rung động. Nhưng nếu giữ được tình yêu nồng hậu và khát vọng lớn lao, chúng ta hoàn toàn có thể góp phần làm cho quê hương trở nên tốt đẹp hơn. Biết đâu, chính từ một bước chân giản dị, một bữa cơm sẻ chia, hay một nụ cười trao gửi, chúng ta đang gieo những hạt giống hy vọng cho đời.

Đi cùng Mây nhắc tôi rằng, thay đổi không nhất thiết bắt đầu từ những điều to lớn; đôi khi, nó khởi nguồn từ sự can đảm chọn sống tử tế mỗi ngày. Hành trình ấy vẫn đang chờ đợi ở khắp nơi, trong từng bản làng xa xôi, trên từng con phố tấp nập, và trong mỗi trái tim còn đầy nhiệt huyết tuổi trẻ.

Điều còn lại chỉ là: liệu chúng ta có dám bước đi, để rồi từ những hạt mầm nhỏ bé gieo hôm nay, một ngày kia sẽ nở thành những mùa hoa tử tế cho đời.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *