Thư gửi con trai trượt Đại học của mẹ

Thư gửi con trai

Con trai của mẹ thân mến,

Hôm qua trường con chọn thông báo kết quả trúng tuyển 28,5 điểm trong khi con đạt 28 điểm, con đã trốn trong phòng cả buổi chiều và buồn bã. Mẹ cũng tiếc cho điểm số đó của con, thấy con buồn mẹ còn đau hơn tin con trượt Đại học,…

Nhưng con trai của mẹ ơi, cuộc đời này sẽ là những chuỗi thất bại, không ai có thể chỉ một bề thành công, đến như những nhà lỗi lạc trên thế giới họ cũng nhiều lần thất bại trước khi thành công. Arianna Huffington bị tới 36 nhà xuất bản từ chối bản thảo khi cô bắt đầu là tác giả, nhà bình luận nổi tiếng, Bill Gates cũng từng bị sụp đổ ở công ty đầu tiên, Walt Disney cũng bị sa thải vì thiếu sáng tạo, JK Rowling – Tác giả tiểu thuyết ‘Harry Potter’ từng bị 12 nhà xuất bản từ chối,… Nên với mẹ thất bại là một bài học, một động lực lớn.

Vì sao mẹ nói đó là một bài học lớn, để con thấy rằng xã hội ngoài kia có rất nhiều người giỏi. Mình đứng nhất toàn lớp, không có nghĩa mình thuộc hàng top ngoài kia. Nỗ lực của bản thân là chưa bao giờ đủ. Mẹ biết con đã cố gắng rất nhiều cho kỳ thi lần này, điểm của con đạt được cũng là niềm vui của mẹ. Nhưng mục tiêu càng cao, nỗ lực càng lớn. Bài học mẹ muốn nói với con ở đây chính là sự nỗ lực, chăm chỉ thôi là chưa đủ, con phải biết cân bằng giữa học, giữa sức khỏe, giữa tinh thần, thì con mới có tinh thần chiến đấu bền bỉ và dẻo dai. Minh chứng là con quá chăm chỉ học đến gần thi con bị ốm một trận, lần đó mẹ lo lắm. Sự bền bỉ trong một hành trình rất quan trọng để chinh phục một ước mơ, khát khao của mình.

Một điều mẹ cũng thẳng thắn nhấn mạnh với con, điều này mẹ cũng từng nói với con. Chính cô chủ nhiệm cấp 3 của mẹ đã từng nói với lớp cũ của mẹ rằng “Đừng bao giờ nghĩ mình giỏi, mình đứng hạng nhất chỉ do người khác tệ hơn mình”. Mẹ khắc nhớ mãi câu đó trong tim, hồi đó lớp mẹ luôn có thành tích nhất trường, cô giáo chủ nhiệm vì để sự nghiêm túc và nỗ lực tiếp tục được phát huy đã không cho lớp mẹ “tự kiêu”, mà phải luôn cố gắng hơn nữa. Mẹ không ám chỉ con tự kiêu, nhưng mẹ muốn con rút ra được chân lý, mình có thể là một viên bi trong hàng loạt viên sỏi, nhưng khi ra biển lớn, mình chỉ là một hạt cát không được tìm thấy vì nó quá nhiều. Để làm được việc lớn con cần phải thất bại để biết mình là ai ngoài biển lớn bao la.

Đến động lực lớn, mẹ chỉ cho phép con buồn nốt hôm qua. Hôm nay con hãy vực dậy tinh thần, chớp lấy thời cơ NV2 ở những trường top dưới hay tự lên kế hoạch cho bản thân trên chặng đường sắp tới. Xã hội này không có chỗ đứng cho những kẻ bi lụy, nếu bi lụy mời anh về chỗ để được đào tạo lại từ đầu. Hôm qua là mẹ tôn trọng cảm xúc của con, và con có quyền được buồn. Nhưng xong là xong, không lụy. Đường đi rất nhiều, trường Đại học cũng rất nhiều, cơ hội du học cũng rộng mở,… Chỉ là mình chọn hướng đi nào tiếp theo để phù hợp với bản thân. Khi con đã lựa chọn, mẹ muốn con hết mình vì nó và mẹ tôn trọng quyết định đó của con, kể cả con có ở nhà ôn luyện thêm một năm nữa, mẹ vẫn đồng hành cùng con như một người bạn thân.

Và cuối cùng, con trai của mẹ ạ. May mắn chỉ mỉm cười với những người biết cơ hội ở đâu và rải đều cơ hội đến đó, đừng nghĩ may mắn sẽ đến khi chỉ ngồi im. Hãy hành động đi con trai nhé. Mẹ yêu con!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *