Ngoài là một bà mẹ, hiện tôi cũng là chủ một doanh nghiệp có tiếng tăm. Nhưng ở cái tuổi “lưng gãy” vì ngồi văn phòng quá nhiều. Chưa kể khối lượng công việc lớn. Để dư giả thời gian và sức khỏe “chinh chiến” những điểm đẹp xem diễu binh như các bạn trẻ và nhiều người khác, hoàn toàn tôi không làm được.
Nhưng khi con bảo muốn đi xem diễu binh, tôi gác lại toàn bộ công việc, lăn xả cùng con.
Sau nhiều lần cố gắng sắp xếp công việc của mình, tối 29/8 tôi dừng lại mọi công việc của mình lúc 18h tối. Tức tốc về nhà cùng con chuẩn bị thức ăn, nước uống để đi xem diễu binh. Trước đó tôi cũng đã tìm hiểu và chọn điểm xem gần nhà là khu Liễu Giai – Đào Tấn.
Sau khi cơm nước, tắm rửa xong xuôi, 10h tối hai mẹ con lên đường. Phải gửi xe ở Nguyễn Khánh Toàn đi bộ qua Đào Tấn để vào khu vực xem diễu binh. Lúc đi bộ vào hai mẹ con rất hồ hởi, khí thế. Cho đến lúc tới, biển người bao la bát ngát, chen lấn, cộng hưởng mưa bắt đầu nặng hạt thì nỗi lo trong tôi bao trùm. Chinh chiến nhiều thương trường, đủ kiểu đối tác, khách hàng lớn nhỏ tôi từng gặp. Tuy là một người phụ nữ nhưng tôi chưa bao giờ lo lắng trước bất kỳ ai. Ấy vậy mà giờ đây nỗi lo lại ập đến trong đầu tôi “Lo hai mẹ con đủ sức ngồi dưới mưa không? ngồi điểm này có hợp lý không?…”. Nhưng hai mẹ con vẫn tìm cho mình một chỗ ngồi. Rồi mưa tầm tã, hai mẹ con vẫn cùng đoàn người ngồi dưới mưa. Hòa quyện chen lấn, đủ thứ mùi xộc lên như mùi cống, mùi đất,… Vì không còn chỗ nên hai mẹ con vẫn cố gắng ngồi.
Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi phải ngồi một tư thế suốt mấy tiếng đồng hồ, nhưng vì mưa và mùi hôi lại càng lúc càng xộc lên mũi. Tự dưng tôi thấy mình thật khổ sở và đáng thương, tôi cũng xót cả con. Đành hỏi con “con mệt không, nếu mệt mẹ con mình về nhé”. Nhưng con vẫn rất thích thú ở lại. Tôi và con đành dịch chuyển tới một địa điểm khác. Lần này hai mẹ con ngồi cùng một đám bạn trẻ tuổi 16 – 19 rất đầy sức sống, tinh thần tôi cũng trở nên phấn chấn hơn, lúc này trời cũng đã ngớt mưa.
Nếu bạn ngồi trong một trạng thái không thể nhúc nhích nhiều giờ, cộng thêm mùi hôi, đám người chen lấn, mưa tầm tả thì “mood” của bạn tụt sẽ rất nhanh, nhưng may thay các bạn trẻ đã lấy lại được cho tôi tinh thần khi đổi điểm ngồi. Đúng thứ tôi cần, đúng thứ tôi muốn con tôi cảm nhận.
Tôi muốn con thấy được một Việt Nam tinh thần đoàn kết, một Việt Nam máu lửa, khí thế và kiên định. Các bạn trẻ bắt đầu nói chuyện, hát hò, những câu chuyện rất văn mình, rất ý tứ, quan tâm những người xung quanh, nhưng cũng hài hước. Đây chính là điều tôi muốn con thấy được, học được từ các bạn cùng trang lứa với con.
Để con được trải nghiệm một tinh thần yêu nước, một tinh thần yêu nước chủ động của người trẻ. Họ không ngại bày tỏ quan điểm, không ngại thể hiện tình yêu nước của mình. Họ sẵn sàng hét, sẵn sàng hát, sẵn sàng tạo những tiếng cười, để những người xung quanh kết nối với nhau, đó chính là sức mạnh của đoàn kết.
Con sẽ thấy một nơi không phân biệt giàu nghèo, cấp bậc, địa vị đó chính là nơi có lòng yêu nước. Mọi người đều bình đẳng, đều sát cánh, kể cả mẹ của con khi rời công ty hòa mình vào tinh thần dân tộc, mẹ cũng là một người phụ nữ như bao người khác của Đất Nước này, tự tin hòa giọng ca yêu nước cùng các bạn trẻ, cùng các cô các chị ngồi cùng. Ở đó chỉ có chúng ta là một gia đình mang tên Việt Nam.
Tôi đã thức cùng con, ngồi dưới mưa cùng con, mệt cùng con,… chỉ mong rằng con hiểu hai chữ Việt Nam thật thiêng liêng, dù sau này con ở phương trời nào thì vẫn sẽ luôn tự hào về một Việt Nam như thế.


