Sáng nay dậy thấy ngõ nhà ngập lênh láng, đưa con ra đầu ngõ đón bus tới trường mà nhìn tứ phương đều là nước. Con mang chiếc ba lô nặng nề, lội nước lút quá đầu gối, lại thấy giống cảnh các em nhỏ miền núi vượt suối tới trường. Mưa thì vẫn nặng hạt, hai mẹ con đứng đợi mãi thì bus trường cũng đến, con lên bus của trường lúc 6h30 sáng, đến 7h30 cô giáo chủ nhiệm cập nhật danh sách lớp mới có 14 bạn tới lớp, còn các bạn khác vẫn đang trên xe bus do ngập và ùn tắc giao thông.
Mình cũng nghĩ chắc chắn con sẽ đến muộn so với các bạn, phần vì mưa ngập, phần vì bus trường tới đón con muộn, phần khác chắc chắn sẽ tắc đường, vì mọi người sẽ phải chen nhau chọn đường không ngập để đi. Chưa kể xe chết máy hàng loạt cũng cản trở giao thông. Nhà mình lại cách trường con 5km. Đến 8h mình thấy cô giáo cập nhật thêm có 4 bạn mới, nhưng vẫn chưa thấy có tên con trong danh sách. Bình thường con lên bus từ 6h15 và tới trường lúc 7h để kịp ăn sáng. Nhưng may thay, nay mình cũng đưa cho con vài hộp sữa để vào ba lô.
Đến 9h sáng cô chủ nhiệm lại cập nhật thêm một nhóm bạn mới đã đến trường, song bạn nhà mình vẫn chưa có tên. Mình gọi hỏi con thì con báo đang tắc đường ở Xuân Thủy vẫn chưa tới được trường. Đến 10h thì con cũng đã tới được trường. Đúng cái giờ mà bình thường các con chuẩn bị đi ăn trưa.
Mưa vẫn không ngớt, nhiều con đường vẫn ngập nước và chưa có dấu hiệu rút. Một người mẹ như mình lại ngồi ở cơ quan lại lo chiều nay con từ trường về nhà sẽ thế nào? Vẫn đợi thông báo của trường. Theo giờ tan học ở trường sẽ là 16h chiều chắc sẽ về tới nhà lúc tối muộn, vì lại do ngập và tắc đường. Tin nhắn nhóm phụ huynh vẫn nhảy đều từ sáng, các phụ huynh lo lắng vì con chưa đến được trường, lo sáng nay con chưa kịp ăn sáng? lo cho chiều nay các con về nhà thế nào?. Nếu mẹ chạy qua trường đón con sớm thì cũng phải băng qua nhiều con đường ngập nước, liệu mẹ có đi nổi không?
Những nỗi lo nhỏ nhặt ấy, cũng kéo tâm trạng người mẹ như mình chùng xuống một nhịp, nhìn trời mưa lòng mình lại như lửa đốt.


