Dạy con thua thiệt trong tập thể lớp

Khác với nhiều ông bố bà mẹ khác, tôi dạy những đứa con của tôi chấp nhận và học cách “thua thiệt” trong các hoạt động của lớp như văn nghệ 20/11, dã ngoại, lễ hội, các hoạt động thể thao,… và cả cán bộ lớp. Nhiều người có thể nói tôi là một bà mẹ bị “hâm”, nhưng tôi chấp nhận sự “hâm” đó để con biết giá trị của cuộc sống.

Bước vào lớp 10, con về tâm sự với tôi “mẹ ơi cô chủ nhiệm muốn con làm lớp trưởng”, lúc đó tôi cũng bối rối vì thực chất tôi cũng không muốn con đảm nhận vị trí đó. Vì lớp con đông nam, mà con lại là nữ, ở cái độ tuổi thanh thiếu niên tôi sợ con sẽ khó có thể điều hành được lớp. Tôi hỏi con “con muốn làm không?. Con bảo “nếu từ chối cô con cũng ngại, vì cô đã tin tưởng và yêu quý con”. Tôi đành để con giữ chức lớp trưởng ở lớp.

Lớp 10 cũng là giai đoạn con bắt đầu làm hồ sơ để xin học bổng du học ở Mỹ, nên khối lượng học tập và các hoạt động của con ở trường, ở dự án rất nhiều. Việc học con phải duy trì được GPA trên 9.0, IELTS  của con cũng phải trên 7.0, chưa kể đàn hát, dự án cộng đồng, các chứng chỉ, thành tích của các cuộc thi,… Nhưng con vẫn đảm nhận lớp trưởng tròn 3 năm. Biết con áp lực, bộn bề lại đảm nhận vị trí quan trọng của lớp, nhiều khi cả những việc vặt vạnh trên lớp con cũng phải cáng đáng như đi thuê đồ cho lớp biểu diễn, đặt bánh mì, mua hoa quả cho lớp đi dã ngoại,… vô số thứ, chưa kể họp hành các hoạt động của trường. Nhưng tôi vẫn động viên con, cố lên bản thân mình vừa lớp trưởng, lại đang xây dựng một tập thể chắc chắn con phải chịu thiệt.

Nếu là phụ huynh khác sẽ xót con, sẽ kêu với cô chủ nhiệm để san sẻ bớt công việc của con. Nhưng tôi thì khác, tôi hỏi con là những việc con đang làm, con có làm tốt được không? nếu con làm tốt và vui vẻ thì làm. Còn ngược lại nếu con mệt mỏi và làm trong buồn chán, hậm hực, tị nạnh thì con dừng lại, nhưng nguyên tắc một tập thể phát triển bắt buộc phải có người “thua thiệt”. Còn nếu một tập thể tị nạnh, hơn thua, tranh giành những thứ tốt đẹp, thì những khó khăn ai sẽ gánh vác?,…

Nhưng đổi lại, vì luôn nhận phần “thua thiệt” trong tập thể. Tức việc gì con cũng làm, không ngại khó khăn, cố gắng hoàn thiện tốt nhất. Con lại được rất nhiều thứ bù đắp lại. Cô chủ nhiệm và các thầy cô bộ môn rất yêu quý con, bản thân con cũng trưởng thành hơn mỗi ngày. Con có trải nghiệm nhiều hơn, con biết cách lên kế hoạch cho các hoạt động của lớp, hay cả những việc nhỏ như đặt đồ ăn sáng ở đâu để họ giao kịp và các bạn đều ăn ngon,…

Đừng ngại con gian khổ, mỗi lần trải nghiệm con sẽ có trách nhiệm hơn với những việc mình làm. Con sẽ biết vì tập thể mà mình cố gắng, học cách san sẻ, học cách vì mục tiêu chung chứ không vì lợi ích cá nhân…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *