Chuyện về cái tết đầu tiên của Tí

Nhập viện khi mới 15 ngày tuổi, con là một em bé nhiễm trùng sơ sinh nặng, vàng da ứ mật, phải nằm phòng hồi sức tại khoa Sơ sinh và cách ly với mẹ. Trong quá trình điều trị tích cực, các bác sĩ phát hiện con bùng lên lao phổi nặng, cần thở NCPAP, điều trị kháng sinh, kháng lao. Con đen nhẻm, bé tẹo. Điều trị được gần 3 tuần thì không liên lạc được với gia đình. Ba mẹ con đột ngột không đến thăm con nữa…

Con được chuyển sang đơn vị Hồi sức tích cực Nhiễm, rồi chuyển khoa Nhiễm khi hết tuổi sơ sinh, được bệnh viện tiến hành các thủ tục “trẻ bỏ rơi” để ra Tết chuyển sang Trung tâm bảo trợ trẻ em. Mỗi ngày, con lớn dần lên trong tình yêu thương của các bác sĩ, điều dưỡng, hộ lý trong khoa. Các cô chăm bẵm cho con từng cữ sữa, từng liều thuốc. Con rất bám hơi người, hay dỏng tai khi nghe tiếng các cô chú bước lại gần, con cũng thích được bế trên tay rồi ngủ ngon lành. Dù bận rộn với công việc chuyên môn, khoa vẫn luôn sắp xếp ca trực để chăm sóc, tắm rửa, che chắn gió về đêm, quạt mát ban ngày cho con. Con tăng ký, bú giỏi, được rút sonde dạ dày, được giảm thuốc chích, ngày càng ríu rít hóng chuyện. Con chưa kịp làm khai sinh, trong hồ sơ vẫn là “con bà”, nên các cô vẫn gọi yêu con là “cu Tí”.

Những ngày cận Tết, nhìn con nằm ngủ ngoan khi các anh chị khác xuất viện rồi về cùng gia đình, các cô không khỏi xót xa “Tết đầu của con là trong bệnh viện rồi cu Tí à!”

26 Tết, khi cả khoa đang tất bật khám bệnh, hoàn tất hồ sơ cho các bé xuất viện về quê ăn Tết, có 2 vợ chồng rụt rè vào khoa, báo em là V.T.K.X. mẹ của bé. Sau khi xuất trình giấy tờ, thực hiện đúng thủ tục xác nhận với đơn vị hành chính, có công an khu vực gần nhà xác minh, cả khoa như vỡ òa, mừng cho con. Vậy là cu Tí kịp về nhà ăn Tết, đoàn tụ với gia đình rồi! Ba mẹ con không bỏ con, chỉ là giai đoạn khó khăn giờ đã qua, cả nhà lại có thể bên nhau rồi!

Mẹ rưng rưng ôm con trên tay, kể lại: “Đợt đó em mệt, ngất, đem vô bệnh viện thì phát hiện Lao màng não, lao màng phổi, em nằm mê man, thở oxy cả tháng trời, lúc tỉnh lúc mê sảng. Ba bé phải chăm sóc em suốt, còn 3 chị của bé phải gửi sang nhà bác. Em mới được xuất viện mấy ngày, vừa khỏe là em lên đây đón con ngay!” Con nằm trong vòng tay mẹ, hai mắt tròn xoe, dường như con cảm nhận được tình mẫu tử dù đã xa mẹ gần 2 tháng trời.

Hiểu lo lắng của ba mẹ con về chi phí điều trị, ngoài quyền lợi về bảo hiểm y tế, con được phòng Công tác xã hội của bệnh viện Nhi đồng 2 và các mạnh thường quân giúp đỡ đồng thời hỗ trợ chút chi phí để cả nhà đi xe về. Lúc mới nhập viện con chỉ có mấy bộ đồ sơ sinh, lúc xuất viện con đem theo cả tình thương của các cô chú nhân viên bệnh viện kèm nào tã nào sữa, vật dụng cá nhân,… đủ để con dùng trong vài tháng.

Lúc tiễn con xuất viện, các cô chú đều chúc con khỏe mạnh, lanh lợi, cũng nhắc nhở ba mẹ đưa con đi tái khám đều để lãnh thuốc và uống đủ liệu trình. Lao là bệnh có thể diễn tiến nặng, nhưng nếu điều trị đúng và đủ, thì bệnh lao không đáng sợ, con sẽ lại khỏe mạnh và cả nhà sẽ luôn bên nhau!

 

 

Nguồn Bệnh viện Nhi Đồng 2

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *