Chồng và đồng nghiệp ngủ trưa trên một chiếc giường

Chồng và đồng nghiệp nữ nghỉ trưa chung phòng, cài cửa và thấy bảo ngủ chung trên chiếc giường cá nhân 1m2 nhưng nằm tráo đầu.
Nghe thôi đã thấy có mùi rồi đúng không các bạn?
Thực ra đó là nội dung câu chuyện đã qua từ 4 năm trước nhưng hữu duyên là gần đây mình mới biết. Trước giờ mình đã luôn tin chồng, tin tuyệt đối. Lúc nào mình cũng tự tin nói với đám bạn là tao tin chồng tao tuyệt đối, dù cho anh ấy có vợ cũ, con riêng nhưng tao chưa bao giờ không tin tưởng chồng cả.
Cho đến gần đây, đêm hôm ấy mất ngủ, mình nghịch điện thoại của anh. Tò mò mình vào danh sách chặn Zalo xem thấy anh ấy chặn 2 tài khoản Zalo nhưng của cùng 1 em gái đồng nghiệp sinh năm 93. Em này ngày ấy là được điều động về hỗ trợ xã của chồng mình phụ trách, ngày ấy em nó chưa có người yêu. Mình vào Facebook cũng thấy chặn em này, qua phần danh bạ điện thoại cũng thấy chặn 2 số điện thoại của em này. Mọi tin nhắn cũ đã xóa hết. Mình nghĩ với tính cách của anh ấy, chuyện này chắc chắn có vấn đề.
Sáng hôm sau mình chủ động hỏi. Mình bảo sao anh lại chặn con bé đấy. Thì anh bảo là tại nó có những lời nói và hành động dễ gây hiểu lầm nên anh không thích. Mình có bảo chặn hết mọi liên lạc thì lý do đấy đơn giản quá anh ạ. Sau một hồi tra khảo anh có nói là: Thôi nói cho vợ nhưng vợ đừng cho ai biết, dù sao chuyện cũng lâu rồi. Ngày ấy nó cứ gạ gẫm anh, nó khủng bố tin nhắn, điện thoại, nó bảo nó nguyện trao cái ngàn vàng của nó cho anh. Hết đợt hỗ trợ rồi nhưng nó vẫn cứ mò đến xã sau giờ làm, anh sợ quá nên chặn hết mọi liên lạc. Mình chỉ nói là anh phải làm sao nó mới lao vào anh, chứ tự nhiên con hâm nào lao vào đàn ông 2 đời vợ xong còn nghèo như anh. Mình vừa nói vừa cười và câu chuyện tưởng như là xong, ngày hôm đó là vẫn tin chồng.
Cho đến ngày hôm qua mình đi cà phê với chị bạn đồng nghiệp của chồng, mấy chị em cũng khá thân thiết. Mình có hỏi về con bé 93 đấy thì chị nói với mình là ngày ấy chồng em nó có gọi nhờ chị khuyên bảo con đấy, bảo ở xã nên cư xử cho đúng mực chứ không mọi người nghĩ lung tung. Mình vẫn nói chuyện vui vẻ tỏ ý là mình biết chuyện đấy rồi, chồng cũng kể với mình hết rồi. Chị ấy vô tư nên có kể thêm là: Đêm hôm ấy 12 giờ đêm chồng mình gọi chị, chị tưởng có chuyện gì, hóa ra nó bảo chị có số mẹ con kia không để gọi bảo lên chở con kia về chứ con kia nó cứ ngồi ì ở xã như ăn vạ không chịu về. Rồi tiện chị buôn thêm là ngày ấy chị nghỉ trưa xong, lên phòng thấy chúng nó cài cửa phòng, nghỉ trên đó, nghe bảo nằm tráo đầu đuôi. Mình cũng nghe và vui vẻ tỏ ra là mình cũng biết chuyện đó rồi.
Tối về mình hỏi chồng vụ nằm tráo đầu là như thế nào thì anh ấy kể là: Thì làm xong trưa anh rủ 2 chị em đi ăn nhưng chị ấy không đi, chỉ có anh với con kia đi, 2 anh em đi ăn về thì chị kia chốt cửa ngủ rồi thì chả phải để con này lên phòng anh. Lên 2 anh em ngồi nói vài câu rồi anh bảo thôi ngả lưng nghỉ trưa 1 lát rồi chiều còn làm, có nằm tráo đầu đuôi. Lúc đấy mình nghĩ cũng nóng máu nhưng thấy anh chồng đang có vẻ đau đầu nên mình không nói nữa để anh ngủ.
Sáng hôm sau dậy mình có tâm sự với anh. Mình bảo: Cả đêm qua em mất ngủ, em nghĩ đến cái việc anh bảo nằm ngủ tráo đầu đuôi với con kia, em đang nghĩ nằm trên cái giường 1m2 ư, em có vài thắc mắc, anh có thể giải thích hộ em để em không phải nghĩ ngợi có được không?
Em đã nghĩ thôi chuyện đã qua rồi, dù ngày ấy có xảy ra gì thì cũng là chuyện quá khứ, giờ làm ầm lên cũng không giải quyết được gì, nhưng lòng em nóng như lửa đốt, em không chịu được khi nghĩ đến cái cảnh 2 người nằm trên cái giường cá nhân đấy. Em hỏi anh, có 1 lần đấy thôi hay còn nhiều lần khác hả anh? Anh từng dạy em là không nên thân thiết với đồng nghiệp khác giới vì người ngoài họ nhìn vào họ đánh giá, rồi thì thân thiết quá dễ xảy ra vấn đề, thậm chí em ngồi lên xe của anh họ em chở anh cũng bảo không nên vì ngoài xã hội đâu ai biết bọn em là anh em, họ đánh giá cho. Thế mà 1 người hay nghĩ xa như anh lại có cái hành động dễ gây hiểu lầm là trong phòng nghỉ trưa cùng đồng nghiệp nữ, ít tuổi hơn và nằm trên 1 chiếc giường 1m2. Nếu anh là em thì anh nghĩ như thế nào?
Mình nói 1 tràng xong chồng mình trả lời như thế này: “Tôi nói cho cô biết, chuyện nó đã qua lâu rồi, và tôi nhắc lại là giữa tôi và nó không xảy ra chuyện gì cả. Còn cô hỏi vậy thì tôi trả lời luôn là tôi đéo nhớ gì cả.”
Mình gào lên bảo hay thật, giờ cứ có chuyện gì không rõ ràng, hỏi anh thì anh nổi khùng lên, anh bảo anh không nhớ gì. Anh có đặt địa vị anh vào em để nghĩ không?
Xong anh ấy nói nguyên văn câu: “Mày nhớ lại xem năm đấy mày như thế nào?” Nghe xong câu này tự nhiên mình nghĩ là có khi nào năm ấy mình bị anh ta phản bội không. Mình ra khỏi phòng, đi lên tầng mình ngồi nhớ lại năm đấy có xảy ra sự kiện gì không. Năm đấy bé nhà mình 2 tuổi, chồng mới được điều chuyển công tác từ tỉnh về xã, lúc nào chồng cũng bận. Mình nhớ anh bảo là anh Phó anh ấy đi học trên Hà Nội nên anh là trưởng anh phải trực cả phần của anh kia. Thế là anh chẳng mấy khi về nhà. Mình gần như vừa đi làm vừa chăm con, nhiều hôm gửi con để về xã hỗ trợ công việc sắp xếp hồ sơ cho chồng, xót chồng có những hôm đêm gửi con ở nội ngồi nhập cơ sở dữ liệu cho chồng ở trụ sở đến 1 giờ 2 giờ sáng. Nghĩ lại mà thấy ức.
Mọi người nghĩ sao về câu chuyện của mình? Dặn lòng không nghĩ nữa nhưng thật sự rất khó chịu. Mình đang soạn tin nhắn gửi cho chồng nhưng thật sự tại thời điểm này là mình không còn tin tưởng chồng nữa.
NEU Confessions

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *