Mình đang chuẩn bị thủ tục ly hôn sau 5 năm kết hôn. Mình vẫn hay tự hỏi: có phải đây là cái nghiệp mà mình phải trả cho những gì mình từng làm hay không?
Ngày xưa… mình đã từng đối xử tệ bạc với người đàn ông từng thật lòng thương mình – anh người yêu cũ học cùng lớp, hiền lành, chịu khó, chiều mình hết mực. Nhưng hồi đó, mình lại nông nổi, chỉ biết đòi hỏi anh. Thấy bạn bè được người yêu mua cho đồ đắt tiền, mình cũng bắt anh phải mua iPhone, xe máy, đủ thứ… vì mình nghĩ “yêu là phải như thế”. Anh dành dụm từng chút để đáp ứng những yêu cầu của mình.
Yêu nhau được 2 năm, bố mẹ mình bắt đầu giục cưới. Mẹ mình bảo thẳng: “nếu mà muốn cưới thì nhà trai phải mua nhà đứng tên con, không thì khỏi cưới”. Mình nghe theo rồi đem áp lực ấy đổ lên vai anh. Suốt mấy tháng trời, anh thức khuya dậy sớm, làm 2-3 công việc để cố gắng lo cho tương lai hai đứa. Đến lúc anh ngã quỵ, phải nhập viện cấp cứu vì suy thận, mình vẫn không thương xót. Mẹ mình bảo mình chia tay ngay, vì “đàn ông bệnh tật thì dựa vào đâu mà sống?”. Một tin nhắn chia tay, chặn tất cả – nhanh chóng và lạnh lùng như chưa từng có 2 năm yêu nhau. Mình không hối tiếc, bỏ lại anh tự xoay sở với bệnh tật.
Rồi mình lấy chồng chỉ sau 6 tháng quen qua mai mối. Anh là người Hà Nội, gia đình khá giả, bố mẹ chồng hứa cưới xong sẽ mua nhà cho ở riêng. Mình thấy mọi thứ có vẻ ổn, bố mẹ mình cũng mãn nguyện. Nhưng cưới rồi, mình mới biết mình đã đánh đổi điều gì: chồng mình cực kỳ lười, gia trưởng, sống ích kỷ. Anh chẳng phụ mình việc gì, chỉ biết ra lệnh và cáu gắt. Sau Tết vừa rồi, bố mẹ chồng cho tiền mua nhà nhưng lại không cho mình đứng tên. Mình hỏi, thì anh nói thẳng: “đây là tài sản của bố mẹ anh cho anh. Em đừng đòi hỏi.” Mình thất vọng lắm, chỉ biết chấp nhận – như một cái bóng trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Tuần trước, mình đi ăn cưới bạn đại học. Trong lúc nói chuyện, một đứa bạn nhắc đến anh người yêu cũ. Nó bảo anh mới mất năm ngoái, sau thời gian dài nằm viện mà gia đình không đủ tiền lo viện phí. Anh – người từng cố gắng làm mọi thứ chỉ để lo được cho tương lai của hai đứa – đã rời khỏi thế gian trong lặng lẽ.
Nghe xong, tim mình như có ai bóp nghẹt. Cả tối hôm đó, hình ảnh anh cứ hiện lên trong đầu: giọng nói của anh, ánh mắt buồn của anh và sự dịu dàng quan tâm vô điều kiện… tất cả những gì mình đã tàn nhẫn chà đạp. Lúc ấy, mình mới hiểu thế nào là hối hận thật sự và cũng hiểu rằng hai chữ “giá như” đôi khi có thể theo người ta cả đời.
Nếu năm đó mình chọn cùng anh vượt khó thay vì chọn con đường dễ dàng… Biết đâu giờ này mình đã không đứng trước bờ vực ly hôn, không sống trong một cuộc đời trống rỗng, và anh biết đâu vẫn còn ở đây.
Theo NEU Confessions




