Khi con trai chín tuổi trở về “trường xưa”

Screenshot 2025-08-09 at 15.13.03
Tôi vẫn nhớ như in buổi sáng năm 2021, khi thế giới vẫn còn quay cuồng trong cơn bão Covid. Oliver lúc ấy mới năm tuổi, tay nắm chặt chiếc vali nhỏ xíu, mắt long lanh nhìn tôi: “Mẹ ơi, con đi Singapore bao lâu?”
“Một thời gian thôi con. Con sẽ học trường Sparkletots, chơi với các bạn mới, và có ông bà nội chăm sóc.”
Lúc ấy tôi chỉ nghĩ đơn giản: Singapore an toàn hơn trong mùa dịch, có ông bà nội bên đó, còn hơn cứ đằng đẵng ở nhà mà không được đến trường. Nhưng tôi không ngờ rằng chuyến đi ấy sẽ thay đổi hoàn toàn cách con nhìn về thế giới.
Cậu Bé Mỹ Hóa Thân Thành “Ah Boy”
Ba tháng sau, khi video call với con, tôi giật mình. Giọng nói quen thuộc của Oliver đã pha lẫn accent Singapore: “Mommy, today I play football with my kakis until very shiok!” (“Mẹ ơi, hôm nay con chơi bóng đá với các bạn vui lắm!”)
Cậu kể một mạch về những người bạn mới – Ahmad, Wei Ming, Priya – như thể chúng đã quen biết nhau từ lâu lắm. Những buổi chiều đá bóng trong khu HDB, những lần cùng nhau ăn mee goreng ở void deck, hay cách các bạn dạy cậu nói “steady lah” mỗi khi ghi bàn.
Đặc biệt nhất là chuyện học tiếng Trung. Mỗi ngày Oliver đều ngồi chăm chỉ tập viết những nét chữ vuông vức trong vở kẻ ô. Tôi hỏi: “Con học được những từ gì rồi?”
Cậu cười hề hề: “Con… con cũng chả biết lắm!”
Ba tháng học tiếng Trung, ngày nào cũng làm bài tập, mà hỏi ra thì chẳng nhớ được từ nào – điều này khiến tôi vừa buồn cười vừa thương con.
Năm Tháng Trôi Qua
Rồi Oliver lớn lên, trở về Florida, hoà nhập lại với cuộc sống Mỹ. Nhưng mỗi lần nhắc đến Singapore, mắt cậu lại sáng lên như đèn Tết. Cậu kể về uncle tài xế taxi hay kể chuyện vui, về chíp chíp ngon không thể tả, về cách các bạn Singapore chơi bóng đá khác với bạn Mỹ thế nào.
Năm nay, khi chúng tôi quyết định cho con về Singapore nghỉ hè gần hai tháng, Oliver hào hứng như được tặng món quà siêu to khổng lồ.
Video Call Bất Ngờ
Tuần trước, điện thoại đổ chuông. Oliver xuất hiện trên màn hình, tay cầm những chiếc bài tẩy và đồng xu. Giọng nói đã chuyển thành Singlish hoàn toàn:
“Mommy, look what Grandma taught me! I’m going to show you magic!” (“Mẹ ơi, xem bà dạy con cái gì hay lắm này! Con sẽ biểu diễn ảo thuật!”)
Rồi cậu bắt đầu biểu diễn ảo thuật, giọng nói dõng dạc như một magician thực thụ: “Ladies and gentlemen, today I will make this coin disappear!” (“Thưa các quý ông quý bà, bây giờ tôi sẽ làm đồng xu này biến mất!”)
Từng động tác đều được tính toán kỹ lưỡng, từng câu nói đều có chút thổn thức đặc trưng Singapore. Tôi ngồi xem, miệng mỉm cười, lòng đầy tự hào về cậu con trai nhỏ đã biết cách làm ông bà nội vui.
Khi cậu kết thúc màn biểu diễn, tôi gọi Taylor – em gái ba tuổi – đến xem video. Bé nhìn chăm chú anh trai qua màn hình, rồi bỗng cười khanh khách, vỗ tay đôm đốp như đang ở rạp xiếc.
Những Suy Nghĩ Của Người Mẹ
Nhìn con qua màn hình điện thoại, tôi bỗng nhớ lại chính mình năm mười sáu tuổi, lần đầu đặt chân đến Singapore du học. Lúc ấy, cả một bầu trời thay đổi trong môi trường mới – từ cách ăn uống, cách nói chuyện, cho đến cách nhìn nhận cuộc sống.
Giờ đây, con trai tôi cũng đang trải qua hành trình tương tự, chỉ có điều sớm hơn mẹ cả chục năm. Oliver đi một ngày đàng, học một sàng khôn. Cậu học cách hòa nhập với bạn bè đến từ khắp nơi trên thế giới, học cách yêu thương ông bà theo kiểu châu Á truyền thống, học cách trở nên linh hoạt trong một nền văn hóa hoàn toàn khác.
Có lẽ ba tháng tiếng Trung ngày xưa không dạy cho con những từ vựng trong sách, nhưng nó dạy con một điều quý báu hơn: khả năng thích nghi và cảm thông với những điều khác biệt.
Những buổi chiều đá bóng ở void deck không chỉ là thời gian vui chơi, mà là cách con học được rằng tình bạn không có rào cản ngôn ngữ hay văn hóa.
Còn bây giờ, khi con biết cách làm ông bà nội cười bằng những màn ảo thuật nhỏ xinh, tôi biết rằng Singapore không chỉ dạy con kỹ năng sống, mà còn dạy con cách yêu thương và quan tâm đến người khác.
Mỗi lần Oliver nói “lah” hay “shiok”, tôi lại mỉm cười, biết rằng con đang mang trong mình không chỉ một, mà nhiều nền văn hóa. Và điều đó sẽ làm cho cuộc đời con phong phú hơn bao nhiêu so với những gì tôi có thể tưởng tượng.
Giang Lê/Hội cha mẹ du học sinh VN tại Mỹ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *