“Tên tôi là Liat Rockah Zimroni. Tôi 50 tuổi, kết hôn với Shlomi và là mẹ của ba cậu con trai tuổi thiếu niên: Yonatan, Ariel và Omer”. Chị được biết đến như tác giả của The Art of Parenting – cuốn sách đã được dịch ra nhiều ngôn ngữ, trong đó có tiếng Việt, và chạm tới hàng nghìn gia đình trên khắp thế giới.
Liat Rockah Zimroni có bằng thạc sĩ tư vấn gia đình, và chính cuốn sách ấy đã trở thành nền tảng cho luận án tiến sĩ của chị tại một trường đại học ở Pháp. Chị sáng lập Bishvil HaHorut (The Path of Parenting) – một học viện đào tạo chuyên môn trong lĩnh vực gia đình, từ coaching phụ huynh, huấn luyện cảm xúc cho trẻ em và thanh thiếu niên đến tư vấn hôn nhân; đồng thời điều hành Rockah Zimroni Ventures, nơi triển khai những sáng kiến giáo dục mang tầm quốc tế.

Nhưng khi nói về mình, chị không bắt đầu từ thành tựu. Chị bắt đầu từ cô bé mà chị từng là.
Tuổi thơ của một đứa trẻ luôn bị nói “chưa đủ tốt”
Thuở nhỏ, chị thường xuyên được nói rằng mình “không đạt tiềm năng”. Chị là đứa trẻ hay chen vào câu chuyện của người lớn, nói nhiều, luôn có ý kiến riêng. Chị cũng là một đứa trẻ mũm mĩm; và cho đến hôm nay, chị vẫn nhớ rõ từng lời nhận xét, từng ánh nhìn, từng câu nói vô tình nhưng để lại những vết xước lặng lẽ trong tâm hồn. Ở trường, việc học không dễ dàng. Chị chỉ vừa đủ tốt nghiệp trung học. Người lớn lặp đi lặp lại một câu quen thuộc: chị chưa phát huy hết tiềm năng. Nhưng không ai hỏi tiềm năng ấy là gì, ai nhìn thấy nó, và làm thế nào một đứa trẻ có thể thực hiện điều mà chính nó chưa từng được nhìn nhận.
Những phẩm chất mà hôm nay chị hiểu là thế mạnh của mình – khả năng giao tiếp, trí tuệ ngôn ngữ, sự nhạy cảm, lòng trắc ẩn và năng lực kết nối con người – khi ấy lại bị xem như những điều gây phiền toái. Cha mẹ chị yêu chị sâu sắc và cho chị tất cả những gì họ biết cách cho đi. Nhưng như hầu hết các bậc cha mẹ, họ nuôi dạy con bằng những gì họ từng được nuôi dạy. Và cảm giác “chưa đủ tốt” vẫn ở lại rất lâu trong chị, âm thầm định hình cách chị nhìn nhận chính mình.
Giờ đây, khi nhìn lại hành trình đã qua, chị hiểu rằng chính từ nơi đau đớn ấy, công việc của chị đã được sinh ra – như một nỗ lực chữa lành, không chỉ cho những đứa trẻ khác, mà trước hết cho đứa trẻ bên trong chính mình.
Thành tích không nằm trên bảng điểm
Khi được hỏi về thành tích của các con, nhiều người chờ đợi chị nhắc đến điểm số, bằng khen hay những chiếc cúp lấp lánh trên kệ. Nhưng điều khiến chị tự hào lại nằm ở một tầng sâu hơn, nơi không có bảng xếp hạng hay chứng nhận nào có thể đo đếm. Chị tự hào vì các con biết quản lý bản thân trong những tình huống xã hội, biết giao tiếp rõ ràng và tôn trọng người khác, biết điều gì thực sự quan trọng với mình và đủ kiên trì để theo đuổi điều đó đến cùng.
Yonatan, con trai lớn, đã khởi xướng một dự án tình nguyện chăm sóc người cao tuổi sau khi nhận ra một nhu cầu thực sự trong cộng đồng. Điều khiến chị xúc động không nằm ở bản thân dự án, mà ở sự tự tin và khả năng tin vào chính mình của con – niềm tin rằng con có thể thử, có thể sai, và vẫn được nâng đỡ. Ở con, chị nhìn thấy một nội lực bình thản: dám bước tới mà không cần chờ đợi sự hoàn hảo.
Omer, con út, lại mang trong mình năng lực giao tiếp cảm xúc hiếm có. Khi gặp khó khăn, cậu không thu mình lại trong im lặng mà tìm đến mẹ, nói về những điều đang diễn ra bên trong mình. Cậu hiểu rằng yếu đuối không phải là điều cần che giấu, rằng có thể nhờ giúp đỡ khi cần, và rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng dễ dàng. Sự cởi mở ấy không làm cậu mong manh đi, mà khiến cậu vững vàng hơn trong việc đối diện với chính mình.
Còn Ariel, con trai giữa, là người đã mở ra con đường nuôi dạy con cho chị theo một cách rất riêng. Khi còn chơi bóng trong đội trẻ Maccabi Yavne, cậu là một thủ môn giỏi. Nhưng một ngày, cậu nói rằng việc này không còn phù hợp với mình. Cậu không làm điều để làm hài lòng người khác, không đi ngược cảm nhận bên trong. Cậu lắng nghe chính mình và đủ dũng cảm để dừng lại, bất chấp áp lực và kỳ vọng xung quanh. Quyết định ấy không phải là từ bỏ, mà là một cách trung thực với bản thân.
Với chị, thành tựu lớn nhất không nằm ở những gì các con đạt được, mà ở việc chúng biết lắng nghe chính mình và đủ can đảm để sống theo điều chúng nghe thấy.
Bốn trụ cột nuôi dạy con từ sự hiện diện yêu thương
Nhiều người hỏi chị đã nuôi dạy những đứa trẻ tự tin như thế nào. Chị thường mỉm cười và nói rằng mình không xây dựng sự tự tin cho con; chị chỉ giúp chúng khám phá nó. Bí mật lớn nhất của chị nằm ở một hành động tưởng chừng rất nhỏ: tìm kiếm điều tốt bằng sự kiên nhẫn tinh tế, như dùng một chiếc nhíp nhặt lên những hạt cát li ti. Chị kiên trì tìm kiếm điểm sáng trong mỗi đứa trẻ, ngay cả khi nó rất nhỏ, rồi phản chiếu và phóng đại nó trở lại để chúng có thể nhìn thấy chính mình qua ánh nhìn tin tưởng của mẹ.
Khi Ariel ngồi ghép hình chỉ trong vài phút, chị không hỏi vì sao con chưa hoàn thành, mà nói rằng chị thấy con đã kiên trì. Khi Omer chia sẻ một khó khăn, chị không vội xoa dịu hay phủ nhận cảm xúc, mà lắng nghe để hiểu và đặt câu hỏi giúp con tự tìm ra câu trả lời. Thay vì vội vàng sửa chữa trải nghiệm của con, chị cho phép con sống trọn vẹn trải nghiệm ấy.
Chị không tìm giáo viên cho mọi điều. Chị quan sát điều gì thực sự khiến con hứng thú, và tại nơi ấy, chị trao công cụ. Đôi khi đó là một người thầy, đôi khi là thời gian và không gian để thử, và đôi khi chỉ là sự hiện diện lặng lẽ nhưng vững vàng của người mẹ.
Phương pháp nuôi dạy con của chị được xây dựng trên bốn trụ cột: lắng nghe, chứa đựng cảm xúc, tôn trọng và thẩm quyền yêu thương. Lắng nghe không chỉ là nghe bằng tai, mà là hiện diện trọn vẹn, chú ý đến cả những điều chưa được nói ra, những khoảng lặng giữa lời nói, ánh mắt, và ngôn ngữ cơ thể. Chứa đựng cảm xúc nghĩa là cho phép mọi cảm xúc tồn tại, kể cả giận dữ, buồn bã hay thất vọng, và ở đó cùng con thay vì vội vàng sắp đặt hay giải quyết thay. Tôn trọng là nhìn đứa trẻ như một con người trọn vẹn với mong muốn, cảm xúc và nhịp điệu riêng. Còn thẩm quyền không phải là quyền lực áp đặt, mà là sự hiện diện vững vàng và những ranh giới được thiết lập từ tình yêu. Trong tiếng Hebrew, “authority” và “trust” có chung một gốc từ; một người cha mẹ có thẩm quyền yêu thương là người tin vào chính mình và tin vào khả năng của con.
Những khoảnh khắc khiến chị hạnh phúc là những khoảnh khắc của sự hiện thực hóa – không chỉ của con, mà trước hết là của chính mình. Chị tin rằng vai trò quan trọng nhất của cha mẹ là làm gương. Khi chị đi khắp thế giới giảng dạy, phát triển các chương trình đào tạo hay triển khai những sáng kiến giáo dục, chị đang sống ước mơ của mình; và bằng chính cách sống ấy, chị lặng lẽ nói với các con rằng chúng cũng có thể bước đi trên con đường của riêng mình.
Cho phép mình không hoàn hảo
Dẫu vậy, chị cũng có những ngày mất động lực, những khoảnh khắc cáu gắt, và cả những giai đoạn cảm thấy mình lạc lối giữa bộn bề trách nhiệm. Sự khác biệt không nằm ở việc chị tránh được những trạng thái ấy, mà ở việc chị cho phép mình được là con người. Dựa trên nền tảng của tâm lý học tích cực, chị tin rằng cha mẹ không cần phải hoàn hảo. Điều quan trọng hơn là sống đúng với những giá trị mình tin tưởng trong phần lớn thời gian, và đối xử với bản thân bằng lòng trắc ẩn – như cách ta vẫn dành cho người mình yêu thương.
Chị thừa nhận rằng đã có lúc mình thiếu kiên nhẫn khi các con còn nhỏ, từng nổi giận khi con bị xúc phạm ở trường. Nhưng sự tự nhận thức giúp chị dừng lại trước phản ứng bản năng, không vội giải quyết thay con mà để chúng hiểu cảm xúc của mình và học cách xử lý tình huống. Với chị, phương pháp nuôi dạy con không phải là lý thuyết để ghi nhớ, mà là một thực hành sống, được nuôi dưỡng bằng nhận thức, bằng sự quan sát bản thân, và bằng luyện tập mỗi ngày.
Về sự cân bằng giữa công việc và gia đình, chị không tin rằng mỗi ngày đều phải đạt được sự cân bằng hoàn hảo. Cân bằng, theo chị, được đo bằng thời gian. Có những giai đoạn chị dồn tâm sức cho công việc, cho việc giảng dạy và phát triển chương trình; và cũng có những giai đoạn chị chỉ đơn giản là một người mẹ, hiện diện trọn vẹn trong đời sống gia đình. Chị xem sự nghiệp của mình như một phần của việc làm gương. Gần đây, cả gia đình đã cùng nhau trải qua một tháng ở Thái Lan – một khoảng thời gian đủ dài để sống chậm lại, lắng nghe nhau nhiều hơn và kết nối sâu sắc hơn.
Khi được hỏi điều gì muốn gửi tới những người mẹ đang cảm thấy mình chưa đủ tốt, chị nói rằng con trẻ không cần một người mẹ hoàn hảo. Chúng cần một người mẹ hiện diện, chân thật và bình an. Chúng cần được nhìn thấy, được lắng nghe và được tôn trọng. Chúng cần biết rằng ngay cả khi mắc sai lầm, bạn vẫn ở đó. Và trên hết, chúng cần thấy bạn hạnh phúc. Bởi trẻ em không chỉ hấp thụ những điều chúng ta nói, mà hấp thụ chính con người chúng ta.
Hành trình từ cô bé “không đạt kỳ vọng” đến người phụ nữ giúp hàng nghìn gia đình nuôi dạy con hạnh phúc không hề dễ dàng. Nhưng đó là hành trình của riêng chị. Và chị tin rằng mỗi người đều có thể tìm thấy con đường của mình – bằng cách lắng nghe chính mình và lắng nghe những đứa trẻ của mình.
From the girl who “didn’t reach her potential” to a woman helping thousands of families raise happy children
The woman behind the book that changed how parents see their children
“My name is Liat Rockah Zimroni. I’m 50 years old, married to Shlomi, and the mother of three teenage sons: Yonatan, Ariel, and Omer.”
Today, she is known as the author of The Art of Parenting – a book translated into multiple languages, including Vietnamese, and embraced by thousands of families around the world. She holds a master’s degree in family counseling, and the book itself later formed the foundation of her doctoral work at a university in France. She founded Bishvil HaHorut (The Path of Parenting), a professional training institute in the family field, offering parent coaching, emotional coaching for children and adolescents, and couples counseling. She also leads Rockah Zimroni Ventures, which develops global educational initiatives.
Yet when she speaks about herself, she does not begin with her achievements. She begins with the girl she once was.
A childhood shaped by the feeling of “not enough.”
As a child, she was often told she “didn’t reach her potential.” She was the girl who interrupted adult conversations, talked constantly, and always had an opinion. She was also a full-figured child, and to this day she remembers every remark, every look, every careless comment that left quiet scratches on her soul.
School was not easy. She barely graduated from high school. Adults repeated a familiar sentence: she was not fulfilling her potential. Yet no one asked what that potential actually was, who had seen it, or how a child could fulfill something that had never truly been recognized.
The qualities she now understands as her strengths – communication ability, verbal intelligence, sensitivity, compassion, and the capacity to connect with others – were once perceived as problems. Her parents loved her deeply and gave her everything they knew how to give. But like most parents, they raised their children with what they themselves had been given. And the feeling of “not being enough” remained with her for many years, quietly shaping the way she saw herself.
Looking back today, she understands that her work was born precisely from that place of pain – as an act of healing, not only for other children, but first for the child within herself.
Achievement beyond grades and trophies
When people ask about her children’s achievements, they expect to hear about grades, certificates, and shining trophies. But what fills her with pride lies on a deeper level – beyond measurement or ranking. She is proud that her children can manage themselves in social situations, communicate clearly and respectfully, understand what truly matters to them, and persevere until they succeed.
Yonatan, her eldest son, launched a volunteer initiative supporting elderly people after recognizing a real need in his community. What moves her is not the project itself, but his quiet confidence – the belief that he can try, can fail, and still be supported. In him, she sees a calm inner strength: the courage to step forward without waiting for perfection.
Omer, the youngest, possesses a rare capacity for emotional communication. When he struggles, he does not withdraw into silence but comes to his mother and speaks about what is happening inside him. He understands that vulnerability is not something to hide, that asking for help is natural, and that life is not always easy. This openness does not make him fragile; it makes him resilient.
Ariel, the middle son, opened the path that would later shape her parenting journey. When he played goalkeeper for the youth team at Maccabi Yavne, he was talented and successful. Yet one day, he told her the sport no longer felt right for him. He did not act to please others or betray his inner voice. He listened to himself and dared to stop, despite pressure and expectations. His decision was not a surrender, but an act of honesty toward himself.
For her, the greatest achievement is not what her children accomplish, but their ability to listen to themselves – and the courage to live accordingly.
Discovering confidence rather than building it
People often ask how she raised such confident children. She smiles and explains that she did not build their confidence; she helped them discover it. Her greatest secret lies in a seemingly small act: searching for the good with patient precision, like using tweezers to lift grains of sand. She looks for sparks of strength in each child, even the smallest ones, and reflects them until the child can see themselves through her believing eyes.
When Ariel sits with a puzzle for only a few minutes, she does not ask why he hasn’t finished; she tells him she noticed his perseverance. When Omer shares a difficulty, she does not dismiss his feelings but listens with curiosity and asks questions that help him find his own answers. Instead of correcting their experiences, she allows them to live through them.
She does not seek teachers for everything. She observes what truly brings her children joy and offers tools in that space. Sometimes it is a teacher, sometimes time and space to experiment, and sometimes it is simply the quiet, steady presence of a mother.
Her parenting approach rests on four pillars: listening, containing emotions, respect, and loving authority. Listening is not merely hearing words but being fully present, attentive to what is spoken and what remains unspoken – the silences, the glance, the body language. Containing emotions means allowing the full spectrum of feelings to exist, including anger, sadness, and frustration, and staying with the child rather than rushing to fix or arrange their world. Respect means seeing the child as a whole person with their own desires and rhythm. Authority is not power, but grounded presence and boundaries created from love. In Hebrew, the words for “authority” and “trust” share the same root; a parent with loving authority is one who trusts themselves and trusts their child’s capacity to cope and grow.
Her happiest moments are moments of realization – not only of her children’s growth, but of her own. She believes the most important role of a parent is modeling. When she travels the world teaching, developing programs, and launching educational initiatives, she is living her own dreams – and through that, quietly telling her children that they can do the same.
Allowing oneself to be imperfect
She, too, has days of low motivation, moments of irritation, and periods of feeling lost amid responsibilities. The difference is not that she avoids these states, but that she allows herself to be human. Grounded in positive psychology, she believes parents do not need to be perfect. What matters is living in alignment with one’s values most of the time, and treating oneself with compassion, as one would treat someone deeply loved.
She admits she was sometimes impatient with her children when they were young and angry when they were hurt at school. Yet self-awareness helped her pause before reacting, allowing them to understand their emotions and learn to navigate situations themselves. For her, parenting is not a theory to memorize but a living practice, nurtured through awareness and daily reflection.
Regarding the balance between work and family, she does not believe every day must be perfectly balanced. Balance is measured over time. There are seasons when she immerses herself in work – teaching, coaching, developing programs – and seasons when she is simply a mother, fully present in family life. She views her professional path as part of modeling. Recently, the family spent a month together in Thailand – long enough to slow down, listen to one another, and deepen their connection.
When asked what she would say to mothers who feel they are not good enough, she answers gently: children do not need a perfect mother. They need a mother who is present, authentic, and at peace. They need to be seen, heard, and respected. They need to know that even when they make mistakes, you remain by their side. And most importantly, they need to see you happy – because children absorb not only what we say, but who we are.
Her journey from the girl who “didn’t reach her potential” to a woman helping thousands of families raise happy children was not easy. But it was hers. And she believes that each person can find their own path – by listening to themselves and by listening to their children.



