Chọn giờ sinh phú quý cho con, nhưng nhận lại nỗi buồn

Mình cũng từng chọn giờ đẹp để sinh con, mong con hơn người. Nhưng cuối cùng thằng bé lại chẳng thể bước đi.

Ngày ấy, bụng đã tròn căng, chân đã sưng vù nhưng lòng lại vô cùng hân hoan khi nghe thầy nói “giờ này con sẽ mệnh phú quý, hợp cha, trợ mẹ, lớn lên thông minh hơn người.”

Thật lòng, có người mẹ nào không muốn con mình được một đời thuận lợi?. Ngày con chào đời, cả phòng mổ vang tiếng khóc. Mình khóc theo trong hạnh phúc vỡ òa.

Khôi năm nay tròn 5 tuổi. Nhưng Khôi vẫn nằm đó, thân hình nhỏ xíu, đôi mắt mở tròn nhìn lên trần nhà, đôi khi cười khẽ, đôi khi khóc nhưng không nói được điều gì.

Mình từng tin tử Vi là để sắp đặt vận mệnh. Nhưng hóa ra, đời người lại chẳng ai được chọn phần ‘đi kèm’ của một giờ sinh. Người ta bảo Khôi sinh đúng giờ phú quý, “mệnh quý nhân phù trợ”, “trí sáng, tâm cao”.

Nhưng có lẽ ánh sáng ấy quá rực, còn cơ thể nhỏ bé của con không đủ sức mang. Con không bước được, không nói được, không thể chạy nhảy trong tiếng cười như bao đứa trẻ khác.

Nhiều đêm, thức bên con, nắm bàn tay bé xíu và tự hỏi: “Phải chăng chính mình đã tham?, phải chăng vì muốn con hơn người mà mình đã tự đẩy con vào một kiếp khó?”

Có người an ủi:“Không phải , con đến với em như một bài học của yêu thương.”

Mình tin điều đó, nhưng cũng phải mất rất lâu để ngừng tự trách. Bởi lẽ, khi thấy con chỉ nằm một chỗ, mỗi cử động nhỏ cũng là nỗ lực của cả cơ thể bé bỏng, tim như vỡ ra từng mảnh.

Mình từng mơ về những bước chân đầu tiên, tiếng gọi “mẹ ơi” đầu tiên rồi dần học cách mừng rỡ chỉ vì con biết ngồi. Đôi khi, ngồi nghĩ về lời phán năm xưa mà buồn. Thầy bảo “con em mang sứ mệnh đặc biệt”. Giờ nghĩ lại, có lẽ đúng thật. Sứ mệnh ấy không phải để “hơn người”, mà để dạy mình biết cách yêu thương một con người trọn vẹn ngay cả khi con không thể đáp lại.

Có lần hỏi chồng: “hay là con đang trả nghiệp thay chúng ta?”. Anh im lặng rất lâu rồi đáp: “không. Con đến để dạy mình học cách làm cha mẹ, đúng nghĩa.”

Bao năm qua, mình đi tìm nguyên nhân, đi tìm cách chữa, tìm nghiệp, tìm quả, mà quên mất điều duy nhất con cần là tình yêu. Giờ mình không còn quan tâm giờ tốt xấu. Không còn nghĩ về phú quý, vinh hoa. Chỉ mong mỗi sáng tỉnh dậy, con vẫn còn ở đó, vẫn nhìn mình bằng ánh mắt trong veo như ngày đầu tiên con đến với đời.

Và mình hiểu ra rằng: Không phải giờ sinh quyết định vận mệnh, mà là trái tim nuôi dưỡng đứa trẻ.

Một lá số đẹp nếu phước chưa đủ để mang sẽ trở thành bài học lớn để ta học cách yêu thương.

Và nếu được chọn lại…

Mình vẫn muốn được làm mẹ của Khôi, chỉ là lần này, mình sẽ không chọn ngày giờ, mình sẽ chọn yêu con bằng tất cả những gì mình có.

 

Nguồn Đ.A.T

1 bình luận về “Chọn giờ sinh phú quý cho con, nhưng nhận lại nỗi buồn

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *