Chồng mình là mẫu người cơ bản thôi, kiểu “lương nộp đủ, ngủ tại nhà, không mát-xa, không tiêm chích…”. Cũng có vài khuyết điểm xấu, nhưng với tính cách của mình thì mình chấp nhận được. Anh yêu thương vợ con, ăn ở với hai bên nội ngoại không ai mất lòng.
Chỉ duy có một điều, mãi sau khi cưới nhau về rồi mình mới phát hiện ra: chồng có tật hay nói nhảm, thường nói những câu trống rỗng, vô nghĩa khiến mình nhiều lúc lo lắng, không biết có phải anh đang gặp vấn đề gì về tâm lý không. Ví dụ, lần đó laptop của mình không rõ bị lỗi gì mà quạt gió cứ kêu rè rè. Mình bảo chồng xem giúp, chồng mình đi một vòng quanh cái laptop, đưa tay sờ sờ rồi nói một mình: xin chào Dell, nói tao nghe mày đau ở đâu thế?
Một lần khác, lôi con xe Wave S cũ kỹ ra chở con đi hóng gió, cũng vỗ vỗ vào yên xe rồi nói: tù chân lắm rồi đúng không, chúng ta đi hóng gió nhé!
Đợt đi bảo tàng quân sự, có lẽ do từng đi lính nên chồng mình cứ đứng ngắm mãi cái khẩu pháo nhỏ nhỏ có ba chân. Đi quanh nó 1–2 vòng rồi mới dám đưa tay vuốt một lượt, vừa vuốt vừa nói: chào, anh bạn sắt. Mày vẫn có thể nhả đạn chứ?.
Mình bảo đi nấu cơm thì anh cũng phải vỗ vào cái nồi cơm, gõ lên bếp ga rồi nói: dậy đi anh bạn, vợ tao đói rồi, nổi lửa lên em.
Tưới hoa, tưới cây thì cũng phải nói: chẳng mưa từ chín tầng mây, thì mưa từ những bàn tay con người.
Rồi nhà có hỏng hóc hay cần việc gì đến tay chồng thì anh luôn phải nói một vài câu “vô nghĩa” trước khi bắt tay vào làm, kiểu như: để xem chúng ta có gì nào… tệ thật đấy…
Còn nhiều lắm. Gần như chuyện gì chồng mình cũng có thể buột miệng nói ra một vài câu như thế. Vậy điều đó là do một cái “tật” thôi hay là dấu hiệu cho thấy tâm lý chồng mình có vấn đề gì đó, mọi người nhỉ?.




