Câu chuyện mình viết lần đầu tiên trong đời mình chứng kiến. Mình lấy chồng được 1 năm. Chồng mình đi nước ngoài về thì có đưa tiền cho mẹ, chứ mình không cầm, chỉ chung nhau tiền mua nhà.
Mua nhà 3 tỷ thì anh bỏ 1 tỷ 9, mình chịu 1 tỷ 1. Chồng mình có gửi lại bà giữ 500 triệu. Mình không nhắc hay đòi gì cả, vì 1 tháng chồng đưa mình 5 triệu tiền sinh hoạt, mình vẫn đồng ý.
Nhưng biến cố xảy ra với chồng mình, chồng mình đột quỵ, phải ra Hà Nội mổ, chi phí ước tính 500 triệu. Lúc này nhà mình chưa có sổ, mà tiền thì bà cầm. Lúc nghe hết 500 triệu thì mình cũng nghĩ là tiền có bà lo, ai ngờ bà gọi cho mình bảo bà lo cho 90 triệu, còn lại mình tự lo. Mình có hỏi bà về số tiền chồng đưa, bà bảo bà không cầm tiền nhà mình nữa.
Lúc này mình như sụp đổ, không biết lấy tiền đâu. Mình nói bà quá máu lạnh vô tình, lúc con nguy cấp không đưa tiền ra. Trong khi đó, lương ông bà 1 tháng 30 triệu, ông bà đã về hưu hơn 20 năm, con cái mua nhà, xây dựng gia đình bà chưa cho ai đồng nào. Rồi ông bà ở quê, rau chưa bao giờ phải mua ngoài.
Ông bà sống tiết kiệm mà tiền ông bà để đâu không đưa cứu con trai mình?. Mình chưa nói đến tiền riêng của ông bà, mình đang lấy tiền mình mà còn khó. Mình bảo bà là con bị bệnh người ta bán nhà bán đất cứu con, còn đây tiền con gửi bà cũng không trả. Bà thương tiền hơn cả mạng con mình?.
Sau đó chồng mình không mổ, chỉ nằm viện điều trị. Mà chưa xuất viện bà đã đòi lại 60 triệu trong 90 triệu để gửi ngân hàng. Giờ chồng hỏi tiền đi Hà Nội điều trị, bà lại bảo không có tiền nữa, không lo nữa.
Lần đầu mình thấy một người mẹ không vì con mình mà vì tiền hơn cả.
Ngày xưa mình còn nghe bà chị dâu kể, lúc đi sinh, bà đưa cho có 500 nghìn, mà vào nộp viện phí đã 700 nghìn. Rồi bà bảo tự lái xe mà đi đẻ, trong khi đường ở quê vắng vẻ.
Nói chung rất nhiều câu chuyện xoay quanh bà, mà giờ bà xuống chăm chồng mình, ở cùng nhưng mình cũng không có tình cảm với bà nữa, bà nói gì mình cũng kệ.
Mà mình nói chồng mình thì chồng rất bênh bà. Chồng luôn bảo bà không có tiền. Nhưng tín dụng xã là người mình quen, họ thừa biết bà có bao nhiêu tiền. Họ còn bảo rằng, có mấy trăm triệu thừa sức với bà mà bà không lo,…
Đấy là người ngoài nói, mà chồng thì luôn bênh bà hết mức. Bà nói gì cũng nghe. Bà toàn gieo vào đầu chồng mình những người xung quanh xấu xa thế nào, còn bà là người tốt. Lúc nào bà cũng ca ngợi bản thân.
Bà luôn bảo với mình ngày xưa mẹ làm giáo viên ai cũng thích, ai cũng ưng. Nhưng bà lại không biết dân làng họ nnhiều người lại không ưa bà.
Mọi người hỏi mẹ ngoại đâu, thì mẹ ngoại mình không có gì cả, không có lương như ông bà, nhưng 10 năm mẹ góp 500 triệu thì cho mình vay hết để mình mua nhà, rồi bảo lúc nào có thì đưa lại. Đến lúc chồng mình ốm thì bà lại đang làm nhà nên chẳng còn tiền nữa.




