Kinh nghiệm đưa vợ đi đẻ của một ông bố

Hồi đưa vợ đi sinh, khi đang ăn nốt cà mèn phở, đã nghe gọi tên. Hết hồn chạy vào thì thấy vợ mặt méo xệch, đeo nhẫn vào ngón tay của chồng. Tôi cười hề hề “Hôm cưới thì không trao, chờ đến lúc đi đẻ mới trao nhẫn à?”, mấy em hộ lý mím môi nín cười. Ngồi chờ ngoài phòng mổ, vừa hồi hộp, vừa nghe mấy em thực tập nói chuyện với nhau “Sao lại sờ thấy hai cái đầu tròn tròn, chắc là sinh đôi!” Sau này mới biết các em ấy sờ phải mông nhóc Hương do con nằm ngang, bị kẹt không ra được nên mẹ nó phải mổ.

Không biết lúc mổ sinh, bác sĩ có bỏ hết bộ lòng ra ngoài không mà mới nằm, mấy bà y tá đã giục: “Dìu mấy cô ấy đi đi lại lại, chứ không là rối ruột đấy”. Thế là từng đôi dìu nhau chầm chậm như nhảy đầm điệu slow. Chốc chốc y tá lại hỏi: “Đánh hơi được chưa? Đánh hơi chưa?… Mệt quá!”.

Đêm đầu ở bệnh viện tôi đã nằm trên băng ca ở góc phòng để trốn mấy tay bảo vệ đi kiểm tra đuổi người nhà ra về. Cái băng ca hôi rình còn mấy bà vợ thì cười khúc khích. Phòng có năm bà vợ mà chỉ có một mình vợ tôi là có người chăm. Sáng dậy, tôi xuống căn tin mua đồ ăn sáng với năm chiếc cặp lồng, vừa đi vừa lẩm bẩm “Này là cháo thịt, này là cháo đường, này là sữa đậu nành…”. Thế mà vẫn nhầm, có người dỗi không ăn nữa chứ. Tôi nghĩ “Má ơi, ông nào có năm bà vợ thì chắc chết sớm!”.

Hôm sau vợ tôi chuyển lên phòng dịch vụ. Phòng có bốn bà đều sinh mổ, bốn ông chồng chăm sóc cưng chiều, bốn nhóc toàn phải nằm lồng kính, dây nhợ lằng nhằng. Kế hoạch tắm bia cho con bị phá sản, các ông bố đem bia ra nhậu với nhau.

Bốn ông được phát cho bốn cái ly nhựa với nhiệm vụ lấy sữa non cho các em bé, với lời dặn dò: “Mấy anh vắt sữa đi nhá! Của ai nấy vắt”. Thời ấy máy vắt sữa chưa thịnh hành, y tá hướng dẫn thêm: “Mấy anh dùng tay mà bóp! Mạnh vào không là về nhà mất sữa đấy”. Ôi trời! Thế là bốn cặp ngồi vắt. Các nàng ngượng đỏ bừng mặt. Tôi buột miệng: “Này, bọn mình trông cứ như ở trong… công viên Lê Văn Tám ấy nhỉ!” Thế là mấy nàng ôm bụng cười, sữa văng tung tóe. Mấy nàng xua tay bảo anh đừng nói nữa, em cười bung chỉ đấy. Nghe bảo có người từng bị bục vết mổ chỉ vì ho nhẹ thôi đấy, hú hồn.

Chuyện nuôi sữa cho vợ, tôi cũng nhớ mãi. Tới bây giờ nhìn món chân giò lợn hầm với đu đủ là tôi thấy nhói ở hai bên ngực rồi. Bà ngoài ngày nào cũng hai cặp lồng ứ hự cho con gái, vợ tôi thì chỉ húp lấy lệ rồi nhăn mặt buông thìa. Tôi bảo bà đem về thì bà gắt “Mày ăn đi chứ đem về làm gì!”. Sau mấy bữa chân giò lợn đu đủ ấy, cứ vào nhà tắm là tự dưng tôi lại đứng trước gương ngắm hai bầu ngực xem có biến đổi gì không, ăn thế có nhiều sữa không. Nhưng chắc cũng bổ dọc bổ ngang, bổ lang thang đâu đó nên tôi trông… phởn phơ hẳn ra.

Giấc ngủ đối với mấy cha chăm vợ đẻ là mê mệt và hun hút sâu, đến nỗi có cha bị vợ ném cái quạt, cuộn giấy vệ sinh vào người mà chẳng thấy cựa, vẫn rít ro ro. Sau đó anh này có sáng kiến lấy tã cột vào chân, vợ cần thì cứ giật dậy. Sáng kiến quá hay, mấy đêm sau các ông chồng khác được ngủ thoải mái, khi cần vợ anh đấy chỉ cần giựt tã là xong.

Vài hôm sau khi vết mổ đã lên da non, các bà vợ bắt đầu tán dóc với nhau: “Tụi mình sinh mổ cũng hay, vì không đụng tới cái kia, coi như vẫn còn zin, chồng nó đỡ chê, hê hê”. Tôi nằm trên ghế bố, trở mình “e hèm”. Một em hỏi: “Anh có nghe thấy gì không? Hí hí”. “Có, anh có nghe rõ ạ. Tại anh còn zin mà, màng nhĩ ngon lành”.

Đến khi mấy nhóc được ra khỏi lồng kính, ai đến thăm cũng cứ bảo: “Ôi! Con bé giống cha như lột!”. Tôi thấy hơi ngượng khi nghe thế. Mới sinh thì trông đứa nào chả giống đưa nào, mặt nhăn như… tổ tiên ấy mà. Ha ha ha.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *